Chương 4: Đối Mặt Với Kẻ Thù

Giữa không khí căng thẳng, Trần Mỹ Duyên ngồi thu mình trong văn phòng nhỏ của mình, ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt cô, khiến đôi môi nhợt nhạt trở nên càng rõ nét hơn.

Cô lướt tay qua hồ sơ kiểm nghiệm độc tố từ Chi cục bảo vệ thực vật Bến Tre, những con số và chữ viết như nhảy múa trước mắt, nhưng không thể xóa đi nỗi lo lắng đè nặng trong lòng.

Nguyễn Tấn Đạt đứng bên ngoài, tay xoa xoa cằm, ánh mắt sắc lạnh như dao, anh biết rằng chỉ còn 24 giờ để cứu vườn sầu riêng trăm tỷ này.

“Duyên, em có chắc là muốn đứng tên sở hữu vườn sầu riêng không?” Đạt hỏi, giọng điệu trầm tĩnh nhưng không giấu nổi sự lo lắng.

Duyên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ánh lên sự kiên quyết: “Đúng vậy, nếu không có bằng chứng pháp lý, em sẽ không thể bảo vệ được tài sản của mình.”

Đạt gật đầu, trong lòng anh biết rằng quyết định này không hề dễ dàng, đặc biệt khi mà Lộc đang rình rập như một con sói đói.

Chỉ một tiếng đồng hồ trước, họ đã nhận được tin nhắn từ Huỳnh Hữu Lộc, kẻ đang ngấm ngầm âm thầm thâu tóm vườn cây của họ.

“Tôi có thông tin quan trọng về vườn sầu riêng của cô, hãy gặp tôi tại quán cà phê bên đường vào lúc 3 giờ chiều.”

Thời gian đang trôi đi, và Đạt cảm thấy như từng giây phút đều là một nghịch cảnh, như một cuộc đua với số phận.

“Chúng ta phải thu thập bằng chứng trước khi gặp hắn.” Đạt nói, nắm chặt bàn tay, từng khớp tay siết lại đến rớm máu, khuôn mặt anh trở nên căng thẳng.

Duyên lặng lẽ gật đầu, họ đã có hồ sơ kiểm nghiệm độc tố, giờ chỉ còn thiếu bằng chứng về giao dịch tài chính.

“Em sẽ gọi cho ngân hàng BIDV, họ có thể cung cấp sao kê tài khoản cho chúng ta.” Duyên nói, giọng điệu không chút chần chừ, chất chứa sự quyết tâm mạnh mẽ.

Đạt nhìn vào mắt Duyên, cảm nhận được sức mạnh từ quyết tâm của cô, anh biết rằng mình không đơn độc trong cuộc chiến này.

Những bước chân dồn dập vang lên trên nền gạch men, họ chạy vội ra ngoài, ánh nắng chói chang phản chiếu lên chiếc xe hơi màu đen bóng loáng.

“Mau lên, thời gian không chờ đợi chúng ta đâu!” Đạt hối thúc, chân anh đạp ga, chiếc xe lao đi như một mũi tên, gió thổi vù vù qua cửa kính.

Khi họ đến ngân hàng, không khí trong phòng giao dịch ngột ngạt, từng ánh mắt của nhân viên đều như đang theo dõi mọi cử chỉ của họ.

Duyên đứng trước quầy, tay nắm chặt hồ sơ, cô cảm thấy mồ hôi chảy dài trên lưng, và nhịp tim đập loạn xạ như một hồi trống.

“Xin chào, tôi cần sao kê tài khoản có mã giao dịch 123456789.” Duyên nói, giọng cô không chắc chắn nhưng đầy quyết tâm.

Nhân viên ngân hàng nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngại, nhưng cuối cùng cũng gật đầu: “Xin vui lòng đợi một chút.”

Trong khi chờ đợi, Đạt thầm lặng quan sát xung quanh, đôi mắt anh như một con sói, tìm kiếm bất cứ dấu hiệu nào của Lộc, lòng anh tràn đầy cảnh giác.

“Đạt, có lẽ hắn đã biết chúng ta đang tìm kiếm bằng chứng.” Duyên thì thầm, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt, tay cô hơi run nhẹ.

Đạt quay đầu lại, ánh mắt anh sắc lạnh: “Không thể để hắn dễ dàng thoát khỏi vòng tay của chúng ta.”

Cuối cùng, nhân viên ngân hàng quay lại, đưa cho Duyên một bản sao kê.

“Cảm ơn!” Duyên nói, tay run run nhận lấy, lòng cô tràn đầy hy vọng, như nhận được một phần quà quý giá từ số phận.

Họ trở về văn phòng, Đạt mở bản sao kê ra, từng con số hiện ra, như từng nhát dao đâm vào tâm trí anh, làm anh cảm thấy lạnh gáy.

“Có mã giao dịch 123456789, và số tiền chuyển khoản khổng lồ.” Đạt nói, ánh mắt anh chớp lên sự quyết tâm, như lửa bùng lên trong tâm hồn.

“Đây là bằng chứng chúng ta cần!” Duyên reo lên, đôi mắt sáng lên như ánh đèn pha, cô cảm thấy như vừa tìm thấy ánh sáng giữa bóng tối.

Nhưng thời gian không còn nhiều, họ phải nhanh chóng lên kế hoạch đối mặt với Huỳnh Hữu Lộc.

“Chúng ta sẽ gặp hắn tại quán cà phê lúc 3 giờ chiều.” Đạt nhấn mạnh, sự quyết tâm trong giọng nói của anh khiến Duyên cảm thấy tự tin hơn.

“Đúng vậy, nhưng cần phải chuẩn bị thật kỹ.” Duyên đồng ý, từng phần của kế hoạch dần được hình thành trong đầu họ.

“Nếu Lộc nghĩ rằng chúng ta sẽ dễ dàng khuất phục, hắn đã nhầm!” Đạt nói, giọng anh đầy kiên quyết.

“Chúng ta cần tạo ra một kịch bản bất ngờ, khiến hắn không lường trước được.” Duyên đề xuất, ánh mắt cô lấp lánh sự thông minh.

Đạt gật đầu, “Có thể chúng ta nên giả vờ tỏ ra yếu đuối, như thể chúng ta đang tuyệt vọng.”

Duyên nở một nụ cười bí ẩn, “Đúng, và khi hắn lơi lỏng, chúng ta sẽ tung ra bằng chứng.”

Giờ đây, họ không chỉ đối mặt với áp lực từ vườn sầu riêng, mà còn là một cuộc chiến sống còn với một kẻ thù đầy mưu mô.

Đạt nắm chặt tay, ánh mắt anh kiên định: “Không thể để hắn chiến thắng.”

Giờ đây, cả hai đã sẵn sàng cho cuộc chiến, họ sẽ không để bất kỳ điều gì cản trở ước mơ của mình.

Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và chỉ còn 24 giờ để quyết định tất cả.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...