Chương 5: Cuộc Chiến Thời Gian
Giữa không khí nặng nề của những lời đe dọa, Nguyễn Tấn Đạt ngồi co mình trong góc vườn, ánh mắt như thiêu đốt khi nhìn ra những cây sầu riêng đang héo úa vì độc tố.
Gió mùa từ sông Tiền thổi qua, mang theo mùi vị ngai ngái của đất, làm cho không khí thêm phần nặng nề.
Đạt cắn chặt môi, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, anh không thể để cho vườn sầu riêng Monthong, nơi đã gắn bó với anh và Trần Mỹ Duyên, bị tiêu diệt bởi âm mưu của Huỳnh Hữu Lộc.
Trần Mỹ Duyên bước vào vườn, đôi mắt cô ánh lên nét quyết tâm, nhưng không giấu nổi sự lo lắng.
“Đạt, chúng ta cần phải tìm ra nguồn gốc độc tố này ngay lập tức,” Duyên nói, giọng cô như một lằn ranh giữa sự sống và cái chết.
Đạt gật đầu, tay siết chặt lại, khớp tay rớm máu vì sức ép từ những suy nghĩ nặng nề.
“Chúng ta phải đến Chi cục bảo vệ thực vật Bến Tre để kiểm tra, và cũng cần sao kê tài khoản từ BIDV để chứng minh chúng ta không có liên quan đến khoản nợ xấu,” Đạt đáp, giọng nói trầm và mạnh mẽ.
Duyên nhìn thẳng vào mắt Đạt, ánh mắt cô như muốn truyền đạt một điều gì đó quan trọng.
“Em muốn đứng tên sở hữu vườn sầu riêng này, và chúng ta cần hợp tác pháp lý rõ ràng để bảo vệ tài sản của mình,” cô nói, sự quyết tâm trong giọng nói của cô càng tăng lên.
“Em biết điều đó không dễ dàng, nhưng nếu không làm, chúng ta sẽ mất tất cả,” Đạt nói, ánh mắt anh tập trung vào những cây sầu riêng, từng chiếc lá như đang cầu cứu.
Thời gian đang trôi đi, và với mỗi phút giây, áp lực nợ nần từ Vietcombank càng dồn nén thêm.
Huỳnh Hữu Lộc, kẻ thù không đội trời chung, đang âm thầm theo dõi mọi động thái của họ.
Trong khi đó, trên bàn làm việc của hắn, một cuộc điện thoại bí mật đang diễn ra.
“Đúng rồi, hãy theo dõi chúng chặt chẽ.
Nếu họ tìm ra bằng chứng, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn,” Lộc nói, giọng nói lộ rõ sự hoang mang.
Những lời đe dọa từ Lộc như một cú tát vào mặt Đạt và Duyên, họ biết rằng họ chỉ còn 24 giờ để xoay chuyển tình thế.
“Điều cần làm ngay bây giờ là lấy hồ sơ kiểm nghiệm độc tố từ Chi cục bảo vệ thực vật,” Đạt đề nghị, không một chút do dự.
Duyên và Đạt nhanh chóng rời khỏi vườn, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng không khỏi lo âu.
Họ lên xe, và từng nhịp tim đập loạn xạ, nghe rõ mồn một trong không gian chật chội của chiếc xe hơi.
“Đến nơi rồi, hãy giữ bình tĩnh,” Duyên khẽ nói, tay cô nắm chặt vào thành ghế, như thể muốn tìm một điểm tựa.
Khi họ bước vào Chi cục bảo vệ thực vật, không khí bên trong dường như đặc quánh lại.
Nhân viên ở đây, với ánh mắt nghi ngờ, đang làm việc với những tệp hồ sơ dày cộp.
“Chúng tôi cần gấp hồ sơ kiểm nghiệm độc tố của vườn sầu riêng Monthong,” Đạt lên tiếng, giọng anh vang lên như một lệnh truyền.
Nhân viên nhìn lên, ánh mắt ngờ vực lướt qua Duyên và Đạt, khiến họ cảm thấy như đang bị thẩm vấn.
“Phải có giấy tờ xác nhận,” nhân viên phản ứng, giọng nói lạnh lùng khiến Duyên cảm thấy như vừa bị tát.
“Chúng tôi có đây,” Đạt nói, đưa ra giấy tờ chứng minh quyền sở hữu vườn cây.
Ánh mắt nhân viên chợt sáng lên, nhưng vẫn còn phân vân.
“Xin vui lòng chờ một chút, tôi sẽ kiểm tra,” anh ta nói rồi quay lại với chiếc máy tính.
Duyên thầm thì với Đạt, “Nếu không có kết quả kiểm nghiệm, chúng ta sẽ không thể chứng minh được.”
“Đừng lo, chúng ta sẽ tìm ra cách,” Đạt tự tin trả lời, nhưng lòng anh cũng đầy lo lắng.
Khi nhân viên trở lại với tờ giấy kiểm nghiệm, Đạt cảm thấy như một gánh nặng đã được gỡ bỏ.
“Đây là kết quả kiểm nghiệm,” nhân viên nói, đưa tờ giấy ra.
Duyên cầm lấy, đọc lướt qua, trong lòng cô dâng lên hy vọng.
“Chúng ta đã có bằng chứng!” cô kêu lên, ánh mắt sáng lên niềm vui.
“Bây giờ là lúc đến ngân hàng,” Đạt nói, và họ nhanh chóng rời khỏi Chi cục, lòng tràn đầy hy vọng.
Đến BIDV, không khí bên trong ngân hàng có phần ngột ngạt.
Đạt tiến vào quầy giao dịch, tay anh nắm chặt tài liệu, hơi thở dồn dập.
“Chúng tôi cần sao kê tài khoản để chứng minh không có liên quan đến khoản nợ xấu,” Đạt yêu cầu, giọng nói của anh như một thanh kiếm sắc bén.
Nhân viên ngân hàng nhìn lên, ánh mắt lướt qua tờ giấy, cô ấy gật đầu và nhanh chóng xử lý yêu cầu.
Duyên đứng bên cạnh, cảm thấy tim mình đập mạnh, không thể tưởng tượng nếu không có bằng chứng này, mọi cố gắng của họ sẽ tan biến.
Khi nhận được sao kê tài khoản, Đạt thở phào nhẹ nhõm.
“Chúng ta đã có đủ bằng chứng,” anh nói, ánh mắt sáng lên quyết tâm.
“Giờ chỉ còn lại một việc nữa,” Duyên nói, giọng cô tràn ngập sự kiên định.
“Chúng ta phải thu thập bằng chứng về cuộc gọi giữa Huỳnh Hữu Lộc và người môi giới,” Đạt nói, hắn đã chuẩn bị cho kế hoạch này từ lâu.
Họ lập tức quay về nhà, nơi mà mọi thứ đang chờ đợi.
Trong khi Đạt và Duyên bận rộn với việc thu thập bằng chứng, thì Lộc cũng không ngồi yên.
Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí và bắt đầu tổ chức tấn công vào vườn sầu riêng.
“Chúng ta không thể để cho chúng tìm ra bằng chứng,” Lộc quát lên, ánh mắt điên cuồng như một con thú hoang.
Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc tấn công bất ngờ, và thời gian đang trôi qua nhanh chóng.
“Chúng ta phải hành động ngay, không thể chờ đợi thêm nữa,” hắn ra lệnh cho đàn em.
Những kẻ đó gật đầu, ánh mắt chúng đầy tham lam và quyết tâm.
Giữa bầu không khí căng thẳng, Đạt và Duyên đang chuẩn bị cho trận chiến sinh tử.
Họ biết rằng chỉ còn 24 giờ, và mọi thứ phụ thuộc vào quyết định của họ.
“Chúng ta sẽ không để cho Lộc thắng,” Đạt nói, ánh mắt đầy lửa.
Duyên gật đầu, một nụ cười tự tin nở trên môi, họ sẽ không bỏ cuộc.