Chương 6: Giải Mã Âm Mưu – Cuộc Đua Thời Gian

Giữa bầu không khí ngột ngạt của những đám mây đen kịt, Nguyễn Tấn Đạt đứng giữa vườn sầu riêng Monthong, ánh mắt anh sáng rực rỡ như những quả sầu riêng chín vàng đang chờ ngày thu hoạch.

Những chiếc lá xanh tươi trên cây giờ đây như đang rỉ máu, khi mà những dấu hiệu đầu độc bắt đầu hiện rõ.

Đạt siết chặt tay, cảm nhận được sự tê tái từ lòng bàn tay mình, nơi mà những khớp tay đã bị siết chặt đến mức rớm máu.

“Mình không thể để điều này xảy ra,” Đạt thì thầm với chính mình, khi ánh mắt anh dõi theo từng cơn gió lướt qua, như một dấu hiệu của những mối nguy hiểm đang cận kề.

Trần Mỹ Duyên, người phụ nữ mà anh yêu thương, giờ đây đang đứng bên cạnh, gương mặt cô tái nhợt, đôi môi mím chặt lại như một biểu hiện của sự quyết tâm. “Chúng ta cần phải hành động ngay lập tức!” Duyên nói, giọng cô trầm xuống nhưng vẫn đầy sức mạnh.

“Tôi sẽ sử dụng công nghệ để theo dõi mọi hành động của Huỳnh Hữu Lộc,” Đạt trả lời, giọng điệu của anh quyết liệt, như một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng.

Với chiếc điện thoại thông minh trong tay, Đạt bắt đầu thiết lập hệ thống theo dõi.

Anh cài đặt một ứng dụng giám sát, có khả năng ghi lại mọi hoạt động của Lộc trong thời gian thực.

“Chúng ta cần bằng chứng,” Đạt nói, ánh mắt anh ánh lên quyết tâm. “Nếu không có bằng chứng, chúng ta sẽ không thể chứng minh được điều gì.”

Duyên gật đầu, cô biết rằng ở thời điểm này, mọi thứ đều phụ thuộc vào Đạt, người đàn ông bình thường nhưng lại nắm giữ trong tay sức mạnh phi thường.

Trong khi Đạt tiếp tục theo dõi, Duyên quyết định gọi điện cho Chi cục bảo vệ thực vật Bến Tre, nơi đã kiểm nghiệm độc tố trong sầu riêng. “Xin chào, tôi là Trần Mỹ Duyên, tôi muốn hỏi về kết quả kiểm nghiệm vườn sầu riêng của tôi,” giọng cô trầm và đầy lo lắng.

Chờ đợi kết quả, Duyên cảm nhận được từng giây trôi qua như một thế kỷ.

Cô không thể để cho mọi thứ rơi vào tay của Lộc, kẻ đã âm thầm bày mưu tính kế từ trước.

“Hãy nhớ, Duyên,” Đạt nói khi thấy cô có vẻ mất bình tĩnh, “chúng ta có thời gian, nhưng phải sử dụng nó một cách thông minh.”

Duyên hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại tinh thần. “Chúng ta cần phải liên lạc với Vietcombank ngay lập tức, để giải quyết các khoản nợ xấu.”

Nếu không, chúng ta sẽ không còn gì.”

“Tôi sẽ làm điều đó,” Đạt nhấn mạnh, rồi lại quay về với màn hình điện thoại, nơi mà ứng dụng theo dõi đã bắt đầu ghi lại những hoạt động của Lộc.

Chỉ sau một vài phút, Đạt đã thấy Lộc xuất hiện với một chiếc xe hơi sang trọng, ánh đèn pha chiếu sáng cả một vùng tối tăm. “Được rồi, thời gian đã đến,” Đạt lẩm bẩm.

Trong khi Lộc bước ra khỏi xe, Đạt nhanh chóng ghi lại hình ảnh và thông tin. “Chúng ta cần phải theo dõi hắn một cách cẩn thận,” Đạt nói.

Duyên gật đầu, “Tôi sẽ kiểm tra lại tất cả các tài liệu liên quan đến vườn sầu riêng, cần phải có bằng chứng pháp lý.”

Với sự hợp tác chặt chẽ, cả hai bắt đầu lục lọi lại những tài liệu từ hợp đồng mua bán, sao kê ngân hàng và các bằng chứng liên quan đến khoản nợ.

“Chà, đây rồi!” Duyên reo lên khi tìm thấy bản sao kê tài khoản ngân hàng BIDV, trong đó có mã giao dịch rõ ràng. “Chúng ta có thể sử dụng điều này để chứng minh nguồn gốc tài chính.”

Đạt cảm thấy một làn sóng phấn khích trào dâng trong lòng. “Chúng ta cần phải thu thập mọi chứng cứ có thể,” anh nói, ánh mắt sắc bén như một con hổ đang rình mồi.

Cả hai cùng nhau làm việc không ngừng nghỉ, từng trang tài liệu được lật mở, từng đoạn ghi âm cuộc gọi giữa Lộc và một người môi giới cũng được xem xét kỹ lưỡng.

“Hãy nghe đoạn ghi âm này,” Đạt nói, khi cho Duyên nghe một đoạn hội thoại mà anh đã ghi lại. “Hắn đang bàn bạc về việc đầu độc vườn của chúng ta.”

“Đúng rồi, đây là bằng chứng không thể chối cãi,” Duyên thốt lên, ánh mắt cô sáng rực lên như những vì sao giữa màn đêm.

Thời gian trôi qua, áp lực gia tăng, nhưng lòng quyết tâm của cả hai vẫn không hề suy giảm.

Họ biết rằng chỉ còn 24 giờ để cứu vườn sầu riêng, để bảo vệ tương lai của gia đình và tình yêu của họ.

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc,” Đạt nói với Duyên, giọng anh đầy tự tin. “Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”

Bão tố phía trước không thể làm họ nhụt chí, mà ngược lại, càng khiến họ trở nên mạnh mẽ hơn trong cuộc chiến không chỉ vì vườn cây, mà còn vì danh dự và tình yêu.

Với mỗi phút trôi qua, họ đã dần dần thu thập đủ bằng chứng để lật kèo, và lúc này, họ chỉ còn một việc cần làm: đối đầu với Huỳnh Hữu Lộc, kẻ đã âm thầm định đoạt số phận của họ.

“Chúng ta cần phải lên kế hoạch thật chi tiết,” Đạt nói, ánh mắt anh chuyển sang Duyên, “Chúng ta không thể để cho hắn có cơ hội phản công.”

Duyên gật đầu, “Tôi sẽ tìm hiểu thêm về lịch trình của Lộc.

Hắn có thói quen nào không?”

“Hắn thường xuyên gặp gỡ những người môi giới ở quán cà phê gần đây.

Chúng ta có thể theo dõi hắn ở đó,” Đạt trả lời, trong khi lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi.

“Tốt, tôi sẽ chuẩn bị một số thiết bị ghi âm và máy quay nhỏ để không bỏ lỡ bất kỳ thông tin nào,” Duyên nói, nụ cười của cô như một ánh sáng le lói trong đêm tối.

“Chúng ta cần phải hành động ngay hôm nay, không thể chần chừ thêm nữa,” Đạt nhấn mạnh, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lồng ngực.

Cả hai ra khỏi vườn, quyết tâm trong từng bước đi.

Ánh đèn vàng từ những ngọn đèn đường chói lòa, nhưng trong tâm trí họ, bóng đen của Lộc vẫn hiện hữu, như một cái bóng ám ảnh không thể xua tan.

Khi đến quán cà phê, họ chọn một bàn ở góc khuất, nơi mà mối quan hệ của họ không bị phát hiện.

Đạt lén lút quan sát từng người ra vào, trong khi lòng anh nặng trĩu lo âu.

“Nếu không có bằng chứng thuyết phục, chúng ta sẽ không thể làm gì,” Duyên thì thầm, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi cánh cửa chính.

Đúng lúc đó, Lộc xuất hiện, cùng với một người đàn ông lạ mặt, cả hai có vẻ đang bàn bạc điều gì đó mờ ám.

“Nhìn kìa, chính là hắn,” Đạt nói, giọng vừa thấp vừa căng thẳng.

“Chúng ta cần phải ghi lại cuộc trò chuyện của họ,” Duyên đáp, lấy máy ghi âm ra và bắt đầu ghi âm.

“Tôi đã đặt hàng từ bên ngoài, chất độc sẽ đến vào ngày mai,” Lộc nói, giọng điệu tự mãn.

“Chúng ta sẽ không thất bại như lần trước, lần này kế hoạch hoàn hảo hơn,” người đàn ông lạ mặt thì thầm, ánh mắt hắn lấp lánh sự nham hiểm.

“Tôi đã chuẩn bị tất cả, chỉ cần chờ đợi,” Lộc đáp lại, nụ cười trên môi hắn càng thêm đáng sợ.

Đạt và Duyên nhìn nhau, lòng họ như thắt lại.

Đây chính là bằng chứng mà họ cần.

“Chúng ta đã có đủ chứng cứ để tố cáo hắn,” Đạt nói, giọng anh như rít qua kẽ răng.

“Chúng ta cần phải nhanh chóng ra khỏi đây,” Duyên nhắc nhở, sợ rằng họ sẽ bị phát hiện.

Cả hai lặng lẽ rời khỏi quán, lòng nặng trĩu nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Họ biết rằng với những gì đã thu thập được, họ có thể đứng lên chống lại kẻ thù nguy hiểm nhất của mình.

Và trong màn đêm dày đặc, ánh sáng hy vọng vẫn le lói phía trước, như một ngọn hải đăng dẫn lối cho Đạt và Duyên trong hành trình gian nan này.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...