Chương 5: Khai Quật Bí Mật Kỳ Nam
Giữa cơn mưa giông của phố biển Nha Trang, Diệp Thiên Lang đứng giữa cánh đồng trầm hương, chỉ còn lại những thân cây đổ nát, xơ xác, như chính bản thân hắn sau cú sốc từ gia tộc.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh như dao, nhìn về phía xa xa nơi có những bóng người lấp ló trong màn mưa.
Khi những giọt mưa rơi xuống, Thiên Lang cảm nhận được sự lạnh lẽo xâm chiếm từng thớ thịt, mỗi giọt nước như nhắc nhở hắn về nỗi thất vọng, về sự phản bội của chính gia đình mình.
Nhưng hắn không thể để nỗi đau này làm mình gục ngã.
Với khứu giác siêu phàm, hắn cảm nhận được mùi hương của gốc Kỳ Nam cổ thụ, mùi thơm ngọt ngào, quyến rũ, như một lời gọi mời.
Hắn bắt đầu di chuyển, từng bước chân dứt khoát, đôi tay khéo léo lục lọi, tìm kiếm dấu hiệu của cây trầm quý giá.
“Có lẽ nó ở đây...” Thiên Lang lẩm bẩm, đôi mắt hắn sáng lên khi phát hiện ra một vết nứt lớn giữa những tảng đá.
Hắn quỳ xuống, dùng tay không mà bới đất, từng lớp đất được đào lên, lộ ra những mảnh gỗ xơ xác, nhưng mùi hương đặc trưng của Kỳ Nam vẫn còn vương vấn.
“Đúng rồi, chính là đây!” Hắn reo lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, nhưng hắn không bận tâm, chỉ tập trung vào công việc.
Vừa đào, vừa nhớ lại những gì Nguyễn Thanh Thư đã nói với hắn trước đó.
“Chúng ta cần phải có bằng chứng cụ thể, rõ ràng để chứng minh âm mưu của gia tộc họ Lâm.”
Thiên Lang lắc đầu, nghĩ đến những cuộc điện thoại mà hắn đã nghe lén giữa Lâm Vĩnh Nghiệp và tập đoàn hóa chất.
“Tôi sẽ không để họ thoát khỏi tội ác này.”
Hắn tiếp tục đào, từng mảnh gỗ được lộ ra, tạo thành một cái hố sâu.
Chỉ sau vài phút, hắn đã thấy được phần gốc của cây Kỳ Nam.
Gốc cây lớn, với những vân gỗ uốn lượn, tỏa ra hương thơm nồng nàn, như một viên ngọc quý giữa đời thường.
“Đúng là Kỳ Nam cổ thụ ngàn năm.” Thiên Lang thì thầm, mùi hương kích thích các giác quan của hắn.
Hắn nhanh chóng chụp ảnh lại, lưu giữ làm bằng chứng trong điện thoại.
“Cần phải gửi ngay cho Thanh Thư.” Hắn tự nhủ, cảm thấy lòng tràn đầy hy vọng.
Nhưng rồi, giữa lúc hăng say khai thác, một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía sau khiến hắn giật mình.
“Ai đó?” Thiên Lang quay lại, ánh mắt chăm chú, đôi tay nắm chặt lại như một phản xạ tự nhiên.
Hắn nín thở, lắng nghe tiếng bước chân từ xa, có vẻ như có ai đó đang tiến lại gần.
“Chắc chắn không thể để họ phát hiện ra mình.” Hắn nghĩ thầm, vội vàng tìm chỗ ẩn nấp.
Thiên Lang lẩn vào một bụi cây rậm rạp, cố gắng quan sát.
Những người mặc áo mưa đen, mặt mũi bẩn thỉu, đang tiến gần về phía hắn, cùng nhau bàn tán điều gì đó.
“Chúng ta không thể để cho ai phát hiện ra kế hoạch này.” Một người trong số họ nói, giọng điệu đầy nghiêm trọng.
Thiên Lang nín thở, cảm thấy tim mình đập mạnh, như thể có ai đó đang bóp nghẹt nó.
“Họ đang bàn về kế hoạch đưa trầm giả ra thị trường.” Hắn nhận ra, từng câu chữ của họ như những mũi dao đâm vào lòng hắn.
“Chúng ta cần phải hành động ngay trước khi mọi chuyện đi quá xa.”
Thiên Lang thầm lắng nghe, từng thông tin như những mảnh ghép, lắp ráp lại thành một bức tranh rõ nét về âm mưu của gia tộc họ Lâm.
“Đây chính là cơ hội của mình.” Hắn nghĩ, ánh mắt bừng sáng.
Sau khi nhóm người đó rời đi, Thiên Lang lập tức quay lại với công việc của mình.
Hắn tiếp tục đào bới, quyết tâm tìm ra những chứng cứ quan trọng.
Khi đã đủ sâu để lộ ra phần gốc cây, hắn kiên nhẫn dùng tay không mà cạy nhẹ nhàng.
Rồi bỗng nhiên, một âm thanh khô khốc vang lên, và một mảnh gỗ lớn bật ra, lộ ra bên trong là một kho báu bất ngờ.
Những viên gỗ trầm quý giá, tỏa ra hương thơm nồng nàn, như những viên kim cương trong thế giới tự nhiên.
“Đúng là một món quà trời ban.” Hắn không thể tin vào mắt mình, cảm giác như mình vừa chạm tay vào điều kỳ diệu.
Hắn nhanh chóng thu thập chúng lại, từng viên gỗ lớn nhỏ, bỏ vào trong túi để mang về.
“Đây sẽ là bằng chứng hoàn hảo để đối đầu với Lâm Vĩnh Nghiệp.”
Thiên Lang vừa mỉm cười vừa thầm nghĩ, lòng tràn đầy nghị lực.
Nhưng hắn biết rằng, vẫn còn nhiều điều phải làm.
Hắn nhanh chóng rời khỏi hiện trường, cẩn thận nhìn quanh, không để cho bất kỳ ai thấy mình.
Trên đường trở về, hắn cảm thấy như có một sức mạnh mới đang trỗi dậy trong mình.
Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi công lý được thực thi, và những người dân vô tội không còn phải chịu đựng sự lừa dối này.
Khi về đến văn phòng của Nguyễn Thanh Thư, Thiên Lang không thể giấu nổi sự hồi hộp.
“Đây chính là những gì chúng ta cần.” Hắn nói với giọng đầy tự tin.
Nguyễn Thanh Thư ngẩng lên, ánh mắt sáng rực, trong khi hắn đặt những viên gỗ xuống bàn.
“Chúng ta sẽ không để họ thoát khỏi tội ác này.”
Hắn biết rằng, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, nhưng với những bằng chứng trong tay, hắn cảm thấy thật sự có hy vọng.