Chương 6: Đấu Trí Giữa Tâm Bão

Giữa cơn mưa giông của phố biển Nha Trang, Diệp Thiên Lang đứng ở cửa văn phòng của Tập đoàn Vạn An, lòng trĩu nặng một nỗi lo âu khôn nguôi.

Những giọt mưa lớn như những viên đạn, văng vẳng trên tấm kính trong suốt, khiến không khí càng thêm u ám.

Hắn ngước nhìn lên bầu trời xám xịt, nơi những đám mây đen đang cuồn cuộn, như phản ánh tâm trạng của hắn.

“Lâm Vĩnh Nghiệp sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng ta đâu.”, Thanh Thư, nữ chủ tịch của Tập đoàn Vạn An, lên tiếng, ánh mắt sắc lạnh, như muốn xuyên thấu mọi âm mưu đang rình rập.

Nguyễn Thanh Thư, một người phụ nữ không chỉ xinh đẹp mà còn thông minh, tự tin, đứng thẳng, tay khoanh lại, thể hiện sự quyết tâm không thể lay chuyển.

“Chúng ta cần có hợp đồng dịch vụ tư vấn pháp lý để bảo vệ quyền lợi của mình.”, cô tiếp tục, giọng nói dứt khoát.

Thiên Lang gật đầu, trong lòng sôi sục những ý tưởng về sự công bằng và chính nghĩa.

“Chắc chắn rồi, tôi sẽ đứng tên 50% tài sản khai thác Kỳ Nam.”, hắn đáp, ánh mắt tự tin rực sáng, như một ngọn đèn giữa bóng đêm.

Đúng lúc này, điện thoại của Thanh Thư réo lên, tiếng chuông vang vọng trong không gian yên tĩnh, khiến cả hai cùng giật mình.

Cô mở điện thoại, nhận thấy là một tin nhắn từ số lạ: “Cẩn thận, Lâm Vĩnh Nghiệp đã biết về kế hoạch của hai người.”

Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dài trên trán Thiên Lang, khớp tay hắn siết chặt đến rớm máu.

“Chúng ta không còn thời gian nữa.”, hắn khẩn trương nói, ánh mắt vằn tia máu, tim đập loạn xạ nghe rõ mồn một.

“Phải, chúng ta cần hành động ngay lập tức.”, Thanh Thư đồng tình, cầm lấy tay hắn, tạo nên sự kết nối mạnh mẽ giữa hai người.

Họ nhanh chóng rời văn phòng, chạy về phía chiếc xe hơi sang trọng của cô, mà lòng đầy quyết tâm.

Trên đường, Thiên Lang không ngừng suy nghĩ về những gì đã xảy ra.

Gia tộc họ Lâm, dưới sự lãnh đạo của Lâm Vĩnh Nghiệp, không chỉ là một thế lực lớn ở Khánh Hòa mà còn đang cấu kết với tập đoàn hóa chất để tiêu thụ trầm giả.

Đây rõ ràng là một âm mưu lớn, và hắn sẽ không để cho chúng thành công.

Hắn nhớ đến những tài liệu mà hắn đã thu thập được, bao gồm file ghi âm cuộc gọi giữa Lâm Vĩnh Nghiệp và tập đoàn hóa chất, bản sao kê tài khoản Techcombank có dấu mộc đỏ minh chứng số tiền hối lộ, và video từ camera Full HD tại xưởng hóa chất.

“Tất cả những bằng chứng này sẽ giúp chúng ta lật kèo.”, hắn tự nhủ, quyết tâm không ngừng gia tăng trong lòng.

Sau khi đến xưởng hóa chất, Thiên Lang và Thanh Thư bước vào trong, nơi không khí nặng nề và mùi hóa chất nồng nặc.

“Chúng ta phải tìm được những tài liệu quan trọng trước khi bị phát hiện.”, Thanh Thư thì thầm, ánh mắt cảnh giác.

Họ nhanh chóng tìm kiếm, lục lọi từng ngóc ngách, nhìn thấy những thùng hóa chất ghi rõ nhãn hiệu, nhưng không có dấu hiệu gì của những tài liệu mà họ cần.

Mồ hôi lại bắt đầu chảy dài trên trán Thiên Lang khi hắn chợt nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ phía cuối hành lang.

“Nhanh lên, chúng ta phải đi!”, hắn kéo tay Thanh Thư, dẫn cô vào một căn phòng nhỏ bên cạnh.

Họ đứng yên lặng, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra ngoài.

“Tôi sẽ dùng khứu giác của mình để tìm ra tài liệu.”, Thiên Lang thì thầm, nhắm mắt lại.

Khứu giác của hắn bắt đầu hoạt động, và những mùi hôi thối của hóa chất xen lẫn với mùi trầm nhẹ nhàng thoang thoảng, khiến hắn nhớ đến những ký ức xưa cũ.

“Có điều gì đó không ổn ở phía bên trái.”, hắn mở mắt, chỉ về phía một cánh cửa nhỏ.

Thanh Thư gật đầu, quyết tâm trong ánh mắt.

Họ lén lút tiến về phía cánh cửa, từng bước đi nhẹ nhàng như những bóng ma.

Khi mở cánh cửa, họ phát hiện ra một phòng lưu trữ tài liệu, những tài liệu chất đống ngổn ngang trên bàn.

“Chúng ta đã tìm thấy!”

Thiên Lang thốt lên, ánh mắt sáng rực lên như ngọn đèn trong đêm tối.

Họ nhanh chóng lật giở từng tài liệu, từng chứng cứ, cảm giác hưng phấn và hồi hộp dâng trào.

“Đây rồi, chính là những tài liệu liên quan đến kế hoạch đưa trầm giả ra thị trường.”, Thanh Thư nói, tay run run chỉ vào một bản hợp đồng đen tối.

“Chúng ta phải sao chép tất cả và rời khỏi đây ngay lập tức.”, Thiên Lang khẩn trương chỉ đạo.

Trong lúc họ đang sao chép, tiếng bước chân lại vang lên, gần hơn bao giờ hết.

“Chết tiệt, họ đến rồi!”

Thiên Lang thốt lên, tim đập loạn xạ.

“Nhanh lên, không còn thời gian!”

Họ hối hả, bàn tay lướt nhanh trên bàn phím máy tính, sao chép từng tài liệu vào USB.

Khi đã hoàn tất, một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa bị mở toang ra.

“Bắt họ lại!”

Giọng Lâm Vĩnh Nghiệp vang vọng trong không gian, lạnh lẽo như một cơn gió mùa đông.

Thiên Lang và Thanh Thư không còn thời gian để suy nghĩ, họ chạy như bay ra khỏi phòng, lòng đầy quyết tâm.

“Chạy!”

Họ lao ra khỏi xưởng, không dám quay đầu lại, chỉ nghe thấy tiếng bước chân rượt đuổi phía sau.

Đêm Nha Trang tối tăm như chính số phận của họ, nhưng ánh sáng của công lý đang dần ló dạng.

“Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi công lý được thực thi.”, Thiên Lang thầm nghĩ, trái tim rực lửa trong lồng ngực.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...