Chương 1: Con Dâu Dân Tỉnh Ở Cuối Mâm Giỗ

Trong bữa cơm giỗ chồng, không khí ngột ngạt bao trùm căn phòng sang trọng.

Lan Anh, con dâu 'dân tỉnh lên phố', ngồi im lặng giữa những ánh mắt soi mói.

Căn nhà rộng lớn với những bức tranh treo tường đắt tiền và bộ bàn ăn gỗ quý, tất cả đều toát lên sự giàu có nhưng lại lạnh lẽo như chính tâm hồn cô lúc này.

Mẹ chồng, bà Hạnh, ngồi ở đầu bàn, ánh mắt sắc như dao, không ngừng công kích cô.

“Con không biết điều một chút nào, không biết giữ thể diện cho gia đình?” bà Hạnh nói, giọng điệu châm biếm.

Lan Anh cảm thấy từng từ của mẹ chồng như những mũi dao đâm vào trái tim mình.

“Con không có tiền để thuê người giúp việc, mà phải tự tay nấu ăn cho gia đình thì làm sao có thể lo lắng cho những điều khác?”

Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng lòng sôi sục.

Những ký ức về cuộc đời trước đây của cô dần hiện lên như một bộ phim quay chậm.

Nhớ lại những ngày tháng ở quê, nơi mà cô từng là một cô gái nghèo khó nhưng đầy nhiệt huyết, không ít lần cô tự hỏi liệu mình có nên từ bỏ tất cả để trở về.

Chị chồng, Ngọc, với giọng điệu mỉa mai, tiếp lời: “Nghe nói công việc của em cũng không được ổn định lắm, đúng không?”

“Em đang cố gắng,” Lan Anh trả lời, nhưng âm thanh của mình nghe yếu ớt như một làn gió nhẹ.

“Cố gắng là tốt, nhưng gia đình này cần người có thực lực, không phải là những người chỉ biết nói.”

Ngọc nhếch mép, ánh mắt vằn tia máu như muốn đâm xuyên qua cô.

Trái tim Lan Anh đập loạn xạ, từng nhịp tim như vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Cô không thể để mẹ chồng và chị chồng tiếp tục xúc phạm mình như vậy.

Trong lòng cô, một ngọn lửa bùng lên, một quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Cô đã âm thầm mua căn nhà trị giá 4,8 tỷ trước khi kết hôn với Minh, và bí mật này sẽ là vũ khí của cô.

Lan Anh nhớ lại cuộc gặp gỡ với người môi giới bất động sản, cảm giác hồi hộp khi ký vào hợp đồng mua bán, và niềm tự hào khi thấy tên mình trên giấy tờ.

“Bà có biết con đã làm gì để có số tiền đó không?” Lan Anh quyết định không im lặng nữa, giọng nói của cô như một tia chớp giữa bầu trời âm u.

Mẹ chồng và chị chồng đều dừng lại, ánh mắt ngạc nhiên nhìn cô.

“Con đã làm việc chăm chỉ, tích góp từng đồng một, không phải như những gì bà nghĩ.”

Nhưng câu nói của cô chưa đủ mạnh để xua tan bầu không khí nặng nề này.

Mẹ chồng hừ một tiếng, và tiếp tục: “Chúng ta cần bàn về tài sản trong gia đình, Lan Anh à.”

“Tài sản?” cô hỏi, lòng cảm thấy bất an.

“Con cần phải chuyển nhượng căn nhà đó cho Minh trước khi chúng ta hợp tác.”

Lan Anh cảm thấy như có một mảnh băng lạnh lẽo lướt qua lưng mình.

Nhưng cô đã chuẩn bị cho tình huống này.

“Nếu mẹ muốn chuyển nhượng, thì tôi cần chứng minh nguồn gốc tài sản đó trước đã,” Lan Anh nói, giọng điệu vững vàng hơn bao giờ hết.

“Con đang nói gì vậy?” Mẹ chồng nhíu mày, không thể hiểu nổi sự kiên quyết trong lời nói của cô.

“Tôi có bản sao kê tài khoản ngân hàng Việt Thương Bank hiển thị số dư 4,8 tỷ VNĐ, hợp đồng mua bán có chữ ký số CA và dấu mộc đỏ giáp lai.”

Những từ ngữ này như một cú sốc, khiến cả mẹ chồng và chị chồng đều cứng đờ.

“Con không thể làm như vậy, Lan Anh!” Mẹ chồng quát, nhưng giọng nói đã mất đi sự sắc bén.

“Tôi có quyền quyết định tài sản của mình, và tôi sẽ không để ai đó giả mạo chữ ký của tôi.”

Lan Anh cảm thấy lòng tự trọng của mình được nâng lên, sự quyết tâm không còn là một ngọn lửa mà là một ngọn sóng cuộn trào.

“Con sẽ chứng minh được giá trị của mình, và không ai có thể đè bẹp tôi nữa.”

Ánh mắt của mẹ chồng và chị chồng dần dần chuyển từ sự khinh thường sang sự dè chừng.

Lan Anh biết rằng thời điểm chứng minh bản thân đã đến.

Cô không còn là cô gái quê mùa bé nhỏ ngày nào, mà giờ đây là một người phụ nữ mạnh mẽ, sẵn sàng chiến đấu cho cuộc đời của mình.

Giờ đây, bữa cơm giỗ không còn là một buổi tiệc tồi tệ mà là khởi đầu cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho những gì sắp diễn ra trong 24 giờ tới.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...