Chương 4: Người Chồng Im Lặng Khi Mẹ Ép Vợ
Trời đã ngả màu chiều, những tia nắng cuối ngày len lỏi qua các khe cửa sổ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gạch bóng loáng.
Trong bữa cơm giỗ chồng, không khí ngột ngạt bao trùm căn phòng sang trọng, nơi mà mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lan Anh.
Mẹ chồng cô, bà Hương, đeo trên mình bộ áo dài truyền thống nhưng lại toát lên vẻ lạnh lùng như một bức tường đá, đôi mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào con dâu.
“Cô có biết hôm nay là ngày gì không?” Bà Hương lên tiếng, giọng nói cao vút, chua cay.
Lan Anh ngước mắt lên, lòng thắt lại khi nhớ đến chồng mình.
“Dạ, con biết,” cô đáp, giọng nhỏ nhẹ nhưng bên trong là một cơn bão cảm xúc cuồn cuộn.
Bà Hương không buông tha, tiếp tục công kích: “Vậy mà cô vẫn ngồi đây, không một lời chia sẻ hay tưởng nhớ đến chồng mình.”
“Con rất tiếc, nhưng…” Lan Anh định nói nhưng bị chị chồng, Ngọc, cắt ngang.
“Cô là con dâu mà, không lẽ không có chút kính trọng nào sao?” Ngọc mỉa mai, ánh mắt như muốn xuyên thủng tâm hồn cô.
Lan Anh cảm thấy máu sôi lên, lòng tự ái dâng trào.
“Chị Ngọc, em cũng có nỗi đau riêng của mình.”
“Nỗi đau của cô không thể so sánh với nỗi đau của mẹ chồng cô đâu,” Ngọc cười lạnh.
Lan Anh siết chặt tay, các khớp tay trắng bệch, lòng quyết tâm dâng trào.
Cô đã âm thầm mua căn nhà trị giá 4,8 tỷ trước khi kết hôn với Minh, và giờ chính là lúc để đứng lên bảo vệ quyền lợi của mình.
Cô hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
“Mẹ, chị, con có điều này muốn nói.”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô, như thể đang chờ đợi một món quà bất ngờ.
“Con muốn chuyển nhượng sở hữu căn nhà đứng tên con.”
Bà Hương nhướng mày, vẻ mặt hoài nghi.
“Căn nhà đó là của ai?”
“Là của con!” Lan Anh khẳng định, giọng nói vang lên mạnh mẽ.
“Con đã mua nó bằng tiền của con.”
“Thế thì có gì mà phải chuyển nhượng?” Bà Hương lắc đầu, nụ cười mỉa mai hiện rõ trên môi.
“Mẹ, con không muốn gặp rắc rối trong tương lai.”
Bà Hương cười khẩy: “Rắc rối?
Cô nghĩ cô có thể tránh được sao?”
“Con chỉ muốn bảo đảm quyền lợi của mình,” Lan Anh đáp, ánh mắt kiên định.
Ngọc đứng dậy, trừng mắt nhìn Lan Anh.
“Cô có quyền gì mà đòi hỏi?”
“Con có quyền vì đó là tài sản của con!” Lan Anh nói, giọng đầy quyết tâm.
Tấm lòng của cô như bị dồn nén, nhưng giờ đây, sự kiên cường đang trỗi dậy.
“Nếu mẹ không đồng ý, con sẽ không chấp nhận sự kiểm soát nào nữa.”
Bà Hương sững sờ, không thể tin vào những gì vừa nghe.
“Cô dám nói như vậy?”
“Dám, mẹ ạ.”
Lan Anh không còn muốn giấu diếm nữa.
Cô đã quyết định rồi, cô không thể để mẹ chồng và chị chồng tiếp tục chà đạp lên sự tự do của mình.
“Tôi sẽ không chấp nhận việc chuyển nhượng.” Bà Hương lạnh lùng.
“Mẹ, nếu mẹ không đồng ý, con sẽ có những bằng chứng chứng minh quyền sở hữu của mình.”
“Bằng chứng gì?” Mẹ chồng cô cười khẩy, đầy khinh bỉ.
“Đó là bản sao kê tài khoản ngân hàng Việt Thương Bank hiển thị số dư 4,8 tỷ VNĐ.”
Ánh mắt Lan Anh lấp lánh, cô đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc đối đầu này.
“Và hợp đồng mua bán có chữ ký số CA và dấu mộc đỏ giáp lai.”
Khoảnh khắc đó, một sự im lặng bao trùm căn phòng, như thể thời gian đứng lại.
“Cô…” Bà Hương nghẹn lời, không biết nên nói gì tiếp theo.
“Con không muốn làm căng thẳng, nhưng con sẽ không nhún nhường nữa.”
“Cô nghĩ là cô có thể rời khỏi gia đình này?” Bà Hương tức giận, giọng nói gằn lên.
“Con không rời bỏ ai cả, nhưng con cần phải bảo vệ quyền lợi của mình.”
Ngọc đứng bên cạnh, ánh mắt đầy bực bội: “Cô có chắc chắn không?”
“Rất chắc chắn.”
“Thế thì cứ chờ xem, cô sẽ không dễ dàng như vậy đâu.” Ngọc đáp lại, đôi mắt vằn tia máu, phẫn nộ đến mức không thể kiềm chế.
Lan Anh không còn sợ hãi nữa, cô đã sẵn sàng cho cuộc chiến này.
“Nếu mẹ và chị không đồng ý, con sẽ tìm đến pháp luật.”
“Cô dám!” Bà Hương quát lên, sự tức giận tập trung vào từng chữ.
“Con sẽ dám làm mọi thứ để bảo vệ quyền lợi của mình.” Lan Anh đáp, kiên định.
Cuộc đối đầu này không chỉ là cuộc chiến giữa mẹ chồng và con dâu, mà còn là cuộc chiến giữa lý trí và cảm xúc, giữa sự yếu đuối và sức mạnh.
Lan Anh biết rằng, cô sẽ không còn là một con dâu nhút nhát trong căn nhà này nữa.
Thời điểm chứng minh bản thân đã đến, và cô sẽ không để ai chà đạp lên sự tự do của mình.