Chương 4: Sự Kiên Trì Của Đạo Diễn Tài Hoa

Cái nóng oi bức cuối tháng năm của vùng ngập mặn Cần Giờ hầm hập phả lên từ những bãi bùn đen nhầy nhụa sũng nước.

Mùi mặn chát đặc trưng của muối biển hòa lẫn với mùi mùn gỗ đước mục nát xộc thẳng vào mũi tạo nên một bầu không khí ngột ngạt khó tả.

Lý Quốc Anh đứng ngập chân dưới bãi sình lầy sâu đến tận đầu gối, hai tay bám chặt vào chân máy quay Arri Alexa cũ kỹ để giữ thăng bằng.

Từng đợt nước triều từ sông Lòng Tàu bắt đầu dâng cao luồn qua kẽ chân bám đầy bùn cát đen nhẻm của vị đạo diễn trẻ tuổi đầy phẫn uất.

Gương mặt Quốc Anh sạm đen và thô ráp đi trông thấy sau những ngày dầm nắng phơi sương, đôi mắt trũng sâu lộ rõ vẻ mệt mỏi cùng cực.

Hai bàn tay anh nổi đầy vết chai sạn nhỏ do phải tự tay mang vác các thiết bị nặng nề dọc theo những chiếc cầu khỉ ọp ẹp trong rừng sâu.

Xung quanh anh, mười lăm thành viên ê-kíp nhỏ bé cũng đang gồng mình vật lộn with những tấm phản quang bằng nhôm sần sùi và các cuộn dây cáp sũng nước.

Những người bạn học cùng khóa K18, những em sinh viên trường điện ảnh đầy nhiệt huyết và vài người dân chài địa phương tốt bụng đang cùng chung chí hướng.

"Mọi người cố gắng lên, chúng ta chỉ còn vài phân đoạn hiện trường nữa thôi!" Quốc Anh động viên ê-kíp nhỏ qua chiếc loa cầm tay đã bạc màu vì nắng gió.

"Chị Trân, cảnh quay này nhân vật nữ chính phải đi chân đất qua bãi rễ đước nhọn hoắt dột nước, chị có cần tôi bố trí thêm dép bảo hộ mỏng không?"

Hoàng Bảo Trân đang đứng bên một gốc cây đước già cỗi cổ thụ, mái tóc cô được cột hờ bằng sợi dây chuối khô mộc mạc và chiếc áo bà ba đen cát sũng nước.

Cô lắc đầu mạnh mẽ, nở một nụ cười ấm áp xua tan đi bầu không khí mệt mỏi, rồi không ngần ngại bước thẳng xuống bãi sình lầy đen kịt sâu hoắm.

"Không cần đâu Quốc Anh, nhân vật người con gái rừng Sác của tôi phải thuộc về mảnh đất này từng tấc da tấc thịt, từng hơi thở mặn mòi của biển cả."

"Mọi người đã chịu khổ được, tôi là diễn viên chính sao có thể đứng trên bờ hưởng thụ sự thoải mái giả tạo trong khi mọi người chịu dơ chịu cực?"

Đôi chân trần mềm mại của nữ diễn viên nổi tiếng lún sâu vào lớp bùn lạnh ngắt của Cần Giờ, rễ đước sắc nhọn cào nhẹ lên da thịt khiến cô khẽ rùng mình.

Nhưng cô không hề nhíu mày một cái, đôi mắt phượng sắc sảo lập tức hóa thân hoàn hảo vào nhân vật với thần thái kiên cường vượt lên trên nghịch cảnh.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương Quốc Anh, nhưng anh nhanh chóng gạt đi, tập trung cao độ điều chỉnh góc máy qua ống kính Arri bạc màu.

Anh cảm nhận được sự xúc động nghẹn ngào dâng trào trong lồng ngực mình trước sự kiên cường và tinh thần cống hiến nghệ thuật vĩ đại của Bảo Trân.

Sự đồng điệu kỳ diệu giữa đạo diễn trẻ tài hoa bị dồn vào đường cùng và nữ hoàng màn ảnh kiêm Chủ tịch Hiệp hội ngày càng sâu sắc qua từng ngày quay.

Họ hiểu ý nhau từ những chi tiết nhỏ nhất trên hiện trường quay phim hoang sơ, chỉ một cái gật đầu nhẹ là cả hai đã hiểu đối phương muốn gì cho cảnh quay tiếp theo.

Trong khi đó, ở một thế giới hoàn toàn khác tại trung tâm Quận 1 phồn hoa đô hội của Sài Gòn rực rỡ ánh đèn màu.

Hãng phim Thiên Nam đang tổ chức buổi họp báo vô cùng hoành tráng để giới thiệu dự án "Hương Phù Sa Ấm Áp" tại phòng đại yến của khách sạn Rex.

Dưới ánh đèn flash chớp tắt liên tục của hàng trăm phóng viên báo chí, Trần Thế Sơn diện bộ vest hiệu Brioni đắt tiền đứng tự mãn bên cạnh Ngô Quang Đạt.

"Bộ phim của chúng tôi là tác phẩm nghệ thuật chuẩn mực đỉnh cao, được đầu tư kinh phí khổng lồ lên tới ba mươi tỷ đồng từ các nhà đầu tư lớn."

"Tôi tự tin rằng bộ phim này sẽ càn quét mọi giải thưởng trong nước trước khi đại diện Việt Nam tham gia tranh giải Oscar danh giá ở Mỹ vào năm sau!"

Một phóng viên trẻ đứng dậy đặt câu hỏi: "Thưa anh Sơn, có tin đồn đạo diễn trẻ Lý Quốc Anh đang quay một bộ phim độc lập tại Cần Giờ để đối đầu?"

Ngô Quang Đạt lập tức giật phắt chiếc micro trên tay Thế Sơn, nụ cười trên môi gã tràn ngập sự khinh bỉ tột độ cùng vẻ trịch thượng thường ngày.

"Tôi không quan tâm đến những kẻ đạo nhái rẻ tiền mang danh làm nghệ thuật độc lập nhưng thực chất chỉ quay những thước phim rác rưởi bằng thiết bị đồ cổ."

"Điện ảnh không dành cho những kẻ nghèo nàn cả về tiền bạc lẫn tư duy nghệ thuật, bộ phim nghèo nàn đó chắc chỉ chiếu cho gián xem ở bãi rác Cần Giờ!"

Tiếng cười rộ lên khắp phòng họp yến tiệc xa hoa của Thiên Nam, những lời chế giễu cay độc nhanh chóng được các trang báo mạng đăng tải rầm rộ.

Quốc Anh lặng lẽ đọc những dòng tít đầy tính miệt thị đó trên chiếc điện thoại nứt màn hình cũ kỹ vào tối muộn dưới hiên nhà sàn lợp lá dừa dột nát.

Mùi mặn của nước sông Lòng Tàu xộc vào phòng, anh không nói một lời, chỉ lặng lẽ cất điện thoại vào túi quần jean bạc màu rồi nắm chặt tay đến rớm máu.

Bảo Trân bước đến cạnh anh, cô đặt lên vai anh một chiếc khăn ấm, đôi mắt phượng nhìn ra dòng sông đêm lấp lánh ánh trăng khuya mông mênh hoang dã.

"Đừng để những lời rác rưởi của hai kẻ tiểu nhân đó làm phiền lòng cậu, Quốc Anh, chúng chỉ là những hạt cát nhỏ nhoi trên con đường nghệ thuật."

"Càng bị chế giễu miệt thị, chúng ta càng phải tạo ra một kiệt tác đích thực, một nhát dao chí mạng găm thẳng vào sự kiêu ngạo giả tạo của chúng!"

Quốc Anh ngước nhìn cô dưới ánh trăng mờ nhạt, gương mặt Bảo Trân hiện lên đẹp như một vị thần hộ mệnh đang bảo vệ ngọn lửa đam mê trong tim anh.

"Tôi biết rồi, chị Trân," Quốc Anh gật đầu chắc nịch, toàn thân anh dâng lên một nguồn năng lượng mạnh mẽ xua tan đi mọi mệt mỏi và uất hận bấy lâu.

"Ngày mai chúng ta sẽ thực hiện phân cảnh bão tố khó nhất, tôi sẽ cho cả thế giới thấy tiếng thét thực sự của rừng Sác kiên cường!"

Gió đêm Cần Giờ bắt đầu nổi lên, thổi mạnh qua những rặng đước gia cỗi xào xạc như tiếng reo hò cổ vũ cho cuộc lật kèo vĩ đại sắp sửa bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...