Chương 3: Khởi Quay Trong Bão Táp
Bình minh lên trên phim trường Cần Giờ hoang sơ, nắng sớm trải dài trên những cánh rừng đước bạt ngàn ngập mặn và những bãi bùn đen loang loáng nước.
Lý Quốc Anh đứng cạnh chiếc máy quay Arri Alexa cũ kỹ thuê lại từ một người bạn thân học khóa dưới – thiết bị tốt nhất anh có thể kiếm được với kinh phí eo hẹp.
Ê-kíp của anh chỉ vỏn vẹn mười lăm người: vài người bạn trung thành từ thời đại học, những người dân địa phương Cần Giờ nhận làm hậu cần, và Hoàng Bảo Trân.
"Mọi người chuẩn bị! Cảnh một, phân đoạn một: Tiếng gọi từ rừng đước!" Quốc Anh hô lớn qua chiếc loa cầm tay bạc màu.
Dù trang thiết bị thiếu thốn, nhưng không khí trong đoàn phim vô cùng nghiêm túc, từng góc máy, từng tấm phản quang đều được bố trí tỉ mỉ dưới sự chỉ đạo của anh.
Giữa lúc đoàn phim đang chuẩn bị bấm máy cảnh quay đầu tiên, tiếng động cơ gầm rú của ba chiếc xe bán tải màu đen vang lên từ phía đường lộ cát.
Xe dừng lại, bụi cát tung bay mù mịt làm đảo lộn cả hiện trường quay phim hoang sơ bên bờ sông.
Bước xuống xe là hơn chục gã đàn ông xăm trổ đầy mình, dẫn đầu bởi Đinh Hùng – trợ lý đắc lực của Trần Thế Sơn tại Hãng phim Thiên Nam.
"Ai cho các người quay phim ở đây?" Đinh Hùng hất hàm, gã cầm một tập tài liệu bước tới giật phắt chiếc loa cầm tay từ tay Quốc Anh.
"Khu vực rừng đước này đã được Hãng phim Thiên Nam thuê trọn gói để làm bối cảnh phụ cho phim 'Hương Phù Sa Ấm Áp' từ tháng trước."
"Đây là giấy tờ thuê đất của Ủy ban nhân dân huyện Cần Giờ cấp cho chúng tôi, yêu cầu các người dọn dẹp đồ đạc và cút khỏi đây ngay lập tức!"
Quốc Anh bước lên, mặt anh lạnh tanh, ánh mắt anh nhìn thẳng vào gã trợ lý hống hách không một chút sợ hãi.
"Giấy tờ này chỉ ghi thuê bối cảnh phân khu A, còn hiện trường của chúng tôi là phân khu B hoang dã, các người không có quyền đuổi chúng tôi," Quốc Anh gằn giọng.
"Hơn nữa, chúng tôi đã xin phép ban quản lý rừng phòng hộ Cần Giờ đầy đủ bằng văn bản pháp lý hợp pháp!"
Đinh Hùng cười sằng sặc, gã giơ chân đạp đổ một chiếc chân đèn phản quang bằng nhôm khiến tấm phản quang rơi xuống bãi bùn đen sũng nước.
"Pháp lý? Ở cái đất điện ảnh này, tiền của Thiên Nam là pháp lý!" Hùng chỉ tay vào mặt Quốc Anh, giọng đầy đe dọa.
"Thằng đạo nhái như mày mà cũng đòi làm phim à? Tao nói cho mày biết, không ai ở Việt Nam này dám phát hành phim của mày đâu!"
"Ai nói không ai dám phát hành?"
Một giọng nói lạnh lùng, sang trọng vang lên từ phía sau cabin thay đồ tạm bợ của đoàn phim.
Hoàng Bảo Trân bước ra, cô đã hóa trang xong cho vai diễn nữ chính – một phụ nữ Cần Giờ lam lũ nhưng kiên cường với chiếc áo bà ba đen cát sũng nước.
Dù mặc đồ giản dị, nhưng thần thái và uy quyền của Chủ tịch Hiệp hội Điện ảnh VN khiến Đinh Hùng và đám tay chân lập tức sững sờ, lùi lại một bước.
"Hoàng... chị Trân?" Đinh Hùng lắp bắp, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán gã.
"Đinh Hùng, cậu về bảo với Trần Thế Sơn rằng nếu gã muốn dùng luật rừng ở Cần Giờ này, tôi sẽ đích thân gửi công văn lên Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM," Trân nói, giọng cô sắc như dao cạo.
"Hiệp hội Điện ảnh VN đang giám sát dự án 'Tiếng Thét Của Rừng Sác' này dưới danh nghĩa tác phẩm nghệ thuật trọng điểm của năm."
"Bất kỳ hành vi cản trở, phá hoại nào của các người đều sẽ được đưa ra ánh sáng truyền thông và pháp luật hình sự!"
Đinh Hùng mặt tái mét, gã liếc nhìn chiếc camera hành trình trên xe bán tải của mình, rồi nhìn vào đôi mắt phượng đầy sát khí của Bảo Trân.
Gã biết Trần Thế Sơn có tiền, nhưng Hoàng Bảo Trân lại có tầm ảnh hưởng chính trị và xã hội cực lớn trong giới nghệ thuật nước nhà mà Sơn không thể xem thường.
"Chúng tôi... chúng tôi chỉ làm theo lệnh," Đinh Hùng nói lý nhí, gã nhặt chiếc loa cầm tay trả lại cho Quốc Anh rồi vẫy tay ra hiệu cho đám đàn em rút lui.
Ba chiếc xe bán tải quay đầu, rồ ga chạy trốn, để lại những vệt bánh xe sâu hoắm trên nền cát sũng nước và bầu không khí im ắng trở lại.
Quốc Anh quay sang nhìn Bảo Trân, anh thấy bờ vai cô hơi run nhẹ – không phải vì sợ, mà vì sự phẫn uất trước những thủ đoạn bẩn thỉu của đối thủ.
"Cảm ơn chị Trân," Quốc Anh nói, giọng anh trầm xuống, đầy sự kính trọng.
"Đừng cảm ơn tôi, Quốc Anh," Trân nhìn anh, tay cô vuốt lại mái tóc giả của nhân vật. "Bọn chúng sẽ không dừng lại ở đây đâu."
"Trần Thế Sơn rất xảo quyệt, gã sẽ dùng truyền thông bẩn để bôi nhọ chúng ta trên các trang mạng xã hội và báo điện tử lớn."
"Chúng ta phải quay thật nhanh, mỗi thước phim phải là một nhát dao chí mạng găm thẳng vào sự kiêu ngạo của chúng!"
Quốc Anh gật đầu chắc nịch, anh bước lại sau máy quay, điều chỉnh góc máy hướng thẳng ra dòng sông lấp lánh nắng sớm.
"Mọi người chuẩn bị! Cảnh một, phân đoạn một, bấm máy!" tiếng hô của Quốc Anh vang vọng khắp cánh rừng đước hoang sơ.
Tiếng máy quay Arri Alexa cũ kỹ chạy rè rè bắt đầu ghi lại những thước phim đầu tiên của "Tiếng Thét Của Rừng Sác".
Bất chấp bão táp truyền thông và sự phá hoại của đối thủ, ngọn lửa sáng tạo của đạo diễn trẻ bị ruồng bỏ đã chính thức bùng cháy tại mảnh đất Cần Giờ lộng gió này.