Chương 5: Đòn Truyền Thông Bẩn
Cơn bão tố thực sự không chỉ gầm rú ngoài cửa biển Cần Giờ hoang dã, mà nó đã tràn ngập khắp các trang mạng xã hội Sài Gòn từ sáng sớm.
Trần Thế Sơn và Ngô Quang Đạt bắt đầu tung ra đòn truyền thông bẩn thỉu quy mô lớn nhằm bóp nghẹt bộ phim mới của Lý Quốc Anh ngay từ trong trứng nước.
Hàng loạt các trang fanpage chuyên về điện ảnh và các nhóm thủy quân (seeding) được thuê đồng loạt chia sẻ những đoạn video nháp (footage) của phim.
Những đoạn phim chưa qua chỉnh sửa màu sắc, không có âm thanh hoàn chỉnh bị cắt ghép ác ý rồi gán mác là "thảm họa điện ảnh", "phim cấp ba rẻ tiền".
Chúng cố tình bôi nhọ tác phẩm của anh là bôi bẩn hình ảnh vùng đất Cần Giờ, kích động dư luận địa phương lên án tẩy chay đoàn phim của Quốc Anh.
Cùng lúc đó, Hãng phim Thiên Nam gửi đơn tố cáo khẩn cấp lên Cục Bản quyền tác giả và Thanh tra Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch tại Hà Nội.
Chúng vu khống Lý Quốc Anh ăn cắp thiết kế mỹ thuật bối cảnh và kịch bản phân cảnh độc quyền thuộc sở hữu của Thiên Nam để làm phim mới.
"Anh Quốc Anh ơi, Cục Bản quyền tác giả vừa ban hành công văn khẩn yêu cầu chúng ta đình chỉ việc ghi hình tạm thời để phục vụ công tác thanh tra!"
Người bạn thân DP của Quốc Anh mặt tái mét như xác chết chạy vội vào hiện trường, tay cầm chiếc điện thoại hiển thị văn bản có đóng dấu đỏ chói.
Cả đoàn phim nhỏ lập tức rơi vào trạng thái hoang mang tột độ, vai em sinh viên lo sợ bắt đầu khóc thúc thích vì nghĩ công sức bấy lâu nay đổ sông đổ bể.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng Lý Quốc Anh, tay anh run rẩy bấu chặt vào chân máy quay, cảm giác phẫn uất nghẹt thở đè nặng lên ngực anh.
Sự tráo trở của Trần Thế Sơn quả thực không có giới hạn, gã không chỉ cướp đoạt chất xám mà còn dùng quyền lực hành chính để dồn anh vào đường chết.
Giữa lúc cả đoàn phim đang đứng bên bờ vực sụp đổ hoàn toàn dưới cơn bão truyền thông bẩn thỉu và pháp lý nghiệt ngã của gã tư bản hống hách.
Hoàng Bảo Trân bước lên phía trước hiện trường quay phim hoang sơ bên bờ sông, gương mặt cô lạnh lùng và uy nghiêm như một vị nữ vương quyền lực.
"Tất cả mọi người nghe lệnh tôi, không ai được phép dừng lại, tiếp tục bố trí ánh sáng và bối cảnh cho cảnh quay tiếp theo ngay lập tức!"
Cô rút chiếc điện thoại cá nhân ra, bấm số gọi trực tiếp cho Chánh Thanh tra Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch – người cô vô cùng quen biết và kính trọng.
"Alo, chú Minh ạ? Cháu Trân đây chú," giọng cô cất lên trầm ấm, sang trọng nhưng chứa đựng sự đanh thép của lẽ phải tuyệt đối.
"Về công văn khẩn đối với dự án 'Tiếng Thét Của Rừng Sác' cháu muốn báo cáo trực tiếp với chú rằng đây là trò bẩn thỉu triệt hạ nghệ thuật độc lập của Thiên Nam."
"Hiệp hội Điện ảnh Việt Nam do cháu làm chủ tịch đang sở hữu toàn bộ bằng chứng chứng minh kịch bản này có lịch sử sáng tác trước khi Thiên Nam đăng ký."
"Chiều nay cháu sẽ đích thân mang toàn bộ hồ sơ gốc và lịch sử chỉnh sửa trên máy tính cũ của Quốc Anh lên Bộ để làm rõ sự thật trước pháp luật."
"Cháu kính mong chú xem xét lại lệnh đình chỉ tạm thời này, tránh để nghệ thuật chân chính bị bóp chết bởi những kẻ dùng tiền lách luật tráo trở."
Sau khi cúp máy, Bảo Trân quay sang nhìn Quốc Anh, cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang siết chặt đến rớm máu của anh, truyền qua một hơi ấm kiên định.
"Quốc Anh, cậu cứ tập trung tinh thần quay thật tốt cảnh cuối cùng này, tất cả mọi việc pháp lý và truyền thông ở Sài Gòn cứ để Hoàng Bảo Trân tôi gánh vác!"
"Luật sư Đỗ Minh Trí của Hiệp hội đã hoàn tất hồ sơ khiếu nại ngược lại Thiên Nam tội xâm phạm quyền tác giả nghiêm trọng và bôi nhọ danh dự cá nhân."
"Chúng ta không chỉ chứng minh bản thân trong sạch, chúng ta sẽ bắt Trần Thế Sơn và Ngô Quang Đạt phải quỳ xuống trả giá đắt cho sự tráo trở ngày hôm nay!"
Lời nói của Bảo Trân như một tấm khiên vững chắc che chở cho Quốc Anh trước cơn bão táp truyền thông bẩn thỉu đang điên cuồng gào rú xung quanh.
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt phượng kiên định rực sáng ý chí chiến đấu của cô, trong lòng dâng lên một sự biết ơn vô bờ và niềm tin mãnh liệt vào công lý.
"Tôi hiểu rồi, chị Trân," Quốc Anh gằn giọng chắc nịch, đôi mắt anh rực sáng lửa chiến đấu của một thiên tài nghệ thuật không chịu khuất phục nghịch cảnh.
"Tôi sẽ thực hiện cảnh quay bão tố cuối cùng này bằng tất cả đam mê và sự phẫn uất của mình, kiệt tác này phải được hoàn thành trọn vẹn nhất!"
Chiều hôm đó, chiếc Range Rover của Bảo Trân lao đi trong màn mưa tầm tã trở về Sài Gòn để trực tiếp tham gia cuộc chiến pháp lý đầy cam go ở Bộ.
Tại hiện trường Cần Giờ, Quốc Anh cùng ê-kíp nhỏ làm việc không ngừng nghỉ suốt mười hai tiếng đồng hồ dưới cái nắng rực lửa rồi đến đêm mưa lạnh buốt.
Mỗi thước phim được ghi lại đều chứa đựng mồ hôi, nước mắt và ý chí sắt đá của những con người kiên cường đang đứng dậy chống lại sự áp bức bẩn thỉu.
Cơn bão mạng ngoài kia vẫn gầm rú ghê tởm, nhưng bên trong rừng đước Cần Giờ lộng gió, một kiệt tác đích thực đang dần hình thành trong gian khổ vĩ đại.