Chương 6: Hoàn Thành Kiệt Tác
Cơn mưa giông lịch sử bất ngờ quét qua vùng đất rừng ngập mặn Cần Giờ vào một đêm không trăng, tiếng sóng biển gầm rú dữ dội ngoài cửa sông.
Gió giật mạnh từng cơn bẻ gãy những cành đước già cỗi cổ thụ, nước mưa xối xả như trút nước làm nhòe hết kính máy quay của Lý Quốc Anh.
Mặc cho nước mưa lạnh buốt ngấm qua lớp áo mỏng lạnh ngắt dọc sống lưng, vị đạo diễn trẻ vẫn đứng vững chãi bên cạnh chiếc Arri Alexa cũ kỹ.
Trước mắt anh, Hoàng Bảo Trân đang thực hiện phân cảnh đỉnh cao nghệ thuật cuối cùng của bộ phim 'Tiếng Thét Của Rừng Sác' đầy xúc động.
Mái tóc cô rối bời sũng nước bám đầy cát đen Cần Giờ, chiếc áo bà ba rách vai để lộ bờ vai gầy guộc nhưng đôi mắt phượng rực sáng sự u uất và kiên cường.
"Tiếng Thét Của Rừng Sác! Cảnh cuối, phân đoạn mười! Cắt! Tốt lắm mọi người ơi, hoàn hảo rồi!" Quốc Anh hét lớn qua chiếc loa cầm tay bạc màu sũng nước.
Cả ê-kíp nhỏ lập tức vỡ òa trong tiếng reo hò vang dội xé toạc màn mưa đêm lạnh buốt, vài bạn sinh viên ôm chầm lấy nhau khóc nức nở vì hạnh phúc.
Hoàng Bảo Trân bước lên từ bãi sình lầy đen kịt, toàn thân cô run lên cầm cập vì lạnh, nhưng nụ cười trên môi cô rạng rỡ và lộng lẫy hơn bất kỳ thảm đỏ nào.
Quốc Anh vội vã chạy đến khoác lên vai cô chiếc khăn khô ấm áp, đôi mắt anh long lanh ngấn lệ – giọt nước mắt của sự giải tỏa và hạnh phúc tột cùng.
"Chúng ta đã thực sự làm được rồi, chị Trân," Quốc Anh nói, giọng anh khàn đặc vì xúc động sau một tháng rưỡi vật lộn đầy máu và nước mắt.
"Bộ phim đã chính thức hoàn thành giai đoạn bấm máy an toàn. Cảm ơn chị đã luôn là bức tường vững chắc che chở cho tôi suốt những ngày giông bão qua."
Bảo Trân nhìn anh, đôi mắt cô long lanh dưới ánh trăng mờ khuya, cô nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc sũng nước của anh rồi mỉm cười đầy kiêu hãnh ấm áp.
"Đây mới chỉ là sự khởi đầu thôi, Quốc Anh. Bây giờ chúng ta phải đưa ngay dữ liệu phim về phòng dựng hậu kỳ khép kín để hoàn thiện kiệt tác này."
Ngay trong đêm mưa bão đó, toàn bộ các ổ cứng dữ liệu phim được vận chuyển nghiêm ngặt về một phòng dựng hậu kỳ bảo mật tuyệt đối tại trung tâm Quận 3.
Suốt một tháng tiếp theo, Lý Quốc Anh gần như cô lập bản thân với thế giới bên ngoài, sống và làm việc liên tục hai mươi bốn giờ mỗi ngày trong phòng dựng.
Anh tự tay cắt từng khung hình, điều chỉnh từng dải màu sắc u buồn nhưng rực rỡ của Cần Giờ và phối hợp thiết kế âm thanh kết hợp đàn tranh với nhạc giao hưởng.
Từng thước phim hiện lên qua bàn tay tài hoa xuất chúng của anh đẹp đẽ, u uất, sâu sắc và ngập tràn tính nhân văn lột tả chân thực số phận con người.
Mỗi buổi tối, Bảo Trân đều mang đồ ăn đến cho anh, hai người cùng ngồi thảo luận về nhịp điệu của bộ phim đến tận ba bốn giờ sáng hôm sau.
Sự đồng cảm mãnh liệt về tư duy nghệ thuật đã xóa nhòa đi mọi khoảng cách, gắn kết tâm hồn họ thành một khối thống nhất không thể tách rời.
Trong khi đó, tại trung tâm Sài Gòn phồn hoa đô hội rực rỡ sắc màu của những ánh đèn neon xa xỉ, Hãng phim Thiên Nam cũng hoàn tất hậu kỳ dự án của chúng.
Trần Thế Sơn tổ chức một buổi lễ đóng máy vô cùng xa hoa tại khách sạn Rex, gã đứng trên bục vinh quang nâng ly champagne Dom Pérignon đắt đỏ.
"Dự án 'Hương Phù Sa Ấm Áp' của chúng tôi đã hoàn tất hậu kỳ chuyên nghiệp tại Singapore with chất lượng âm thanh và hình ảnh đạt chuẩn thế giới."
"Chúng tôi đã gửi bản dựng chính thức đến Hội đồng duyệt phim quốc gia và tự tin khẳng định vị thế độc tôn của Thiên Nam trên thị trường điện ảnh quốc tế."
Ngô Quang Đạt đứng bên cạnh hùa theo cười lớn: "Bộ phim nghệ thuật đích thực này sẽ càn quét mọi giải thưởng lớn ở nước ngoài vào năm tới."
"Còn những kẻ làm phim độc lập nghèo nàn, nhái kịch bản của chúng tôi chắc giờ này đang trốn chui trốn lủi ở bãi bùn Cần Giờ vì lo sợ lệnh hầu tòa."
Tiếng cười ngạo nghễ kiêu ngạo của hai kẻ tráo trở vang vọng khắp khán phòng sang trọng đầy hoa tươi và ánh đèn flash sáng lóa của báo giới Sài Gòn.
Nhưng chúng không hề biết rằng, ở căn phòng dựng nhỏ Quận 3, Lý Quốc Anh vừa bấm nút hoàn thành bản xuất phim cuối cùng của 'Tiếng Thét Của Rừng Sác'.
Bản dựng phim hoàn hảo dài một trăm hai mươi phút, chứa đựng tất cả tinh hoa nghệ thuật, mồ hôi, nước mắt và ý chí sắt đá của anh đã chính thức chào đời.
Và Hoàng Bảo Trân bước vào phòng dựng, trên tay cô cầm chiếc phong bì bọc da màu đỏ sang trọng có in logo nhánh cọ vàng của Liên hoan phim Cannes danh giá.
Đó là bức thư phản hồi chính thức từ Ban tuyển phim quốc tế của Cannes gửi trực tiếp cho cô với tư cách Chủ tịch Hiệp hội Điện ảnh Việt Nam.
"Quốc Anh," Bảo Trân nghiêng đầu mỉm cười đầy sự bí ẩn và mưu mô nham hiểm đối với kẻ thù.
"Cơ hội thực sự để chúng ta trả thù và đưa kiệt tác này ra ánh sáng thế giới đã đến, hãy chuẩn bị cho chuyến đi lịch sử sắp tới nhé!"
Quốc Anh nhìn chằm chằm vào biểu tượng cọ vàng rực rỡ, bàn tay anh siết chặt đầy tự tin, sẵn sàng đập tan sự giả tạo của Thiên Nam trước toàn thể công chúng quốc tế.
Cơn ác mộng kinh hoàng thực sự của Trần Thế Sơn và Ngô Quang Đạt chuẩn bị chính thức bắt đầu ngay tại thánh đường điện ảnh danh giá nhất hành tinh.