Chương 7: Tấm Vé Vàng Đến Cannes
Cơn bão truyền thông bẩn bỗng chốc quay ngoắt một trăm tám mươi độ khi một văn bản chính thức được công bố từ Cục Điện ảnh Việt Nam.
Bộ phim "Hương Phù Sa Ấm Áp" của Hãng Thiên Nam bị loại thẳng tay khỏi danh sách xét tuyển phim đại diện Việt Nam tham gia các giải thưởng quốc tế lớn.
Lý logo được đưa ra rõ ràng bằng văn bản pháp lý: phim đang có tranh chấp bản quyền tác giả nghiêm trọng tại Cục Bản quyền và bị nghi ngờ có nhiều chi tiết sao chép thô thiển.
Trần Thế Sơn ngồi trong phòng làm việc ở Quận 1, gã ném vỡ tung chiếc ly pha lê đựng rượu ngoại vào bức tường kính, mặt gã đỏ gay vì giận dữ.
"Mất bao nhiêu tiền bôi trơn rồi mà sao vẫn bị loại?" Sơn hét lớn vào mặt gã trợ lý đang run lẩy bẩy đứng trước cửa bàn làm việc.
"Thưa anh... do Hiệp hội Điện ảnh của bà Trân giám sát quá chặt, họ gửi công văn liên tục lên Bộ nên không ai dám ký duyệt bừa cho mình nữa," gã trợ lý lắp bắp.
Chúng không biết rằng, đằng sau sự giám sát chặt chẽ đó là cả một chiến dịch pháp lý bài bản do luật sư Đỗ Minh Trí của Hiệp hội thực hiện suốt một tháng qua.
Hồ sơ chứng minh kịch bản 'Tiếng Thét Của Rừng Sác' hoàn toàn độc lập và có trước bản đăng ký của Thiên Nam đã được Bộ Văn hóa chấp thuận tuyệt đối.
Cục Bản quyền tác giả đã chính thức công nhận Lý Quốc Anh là chủ sở hữu hợp pháp duy nhất của kịch bản, đập tan mọi cáo buộc vô căn cứ từ gã tư bản hống hách.
Trong lúc Hãng Thiên Nam đang điên cuồng dùng tiền chạy chọt vô vọng, thì tại phòng dựng ở Quận 3, cả đoàn phim nhỏ của Quốc Anh lại khóc ròng vì sung sướng.
Hoàng Bảo Trân bước vào phòng dựng, trên tay cô là chiếc phong bì bọc da màu đỏ quý giá có in logo hình nhánh cọ vàng của Liên hoan phim Cannes.
"Quốc Anh, mọi người nghe đây," Trân cất tiếng, giọng cô run nhẹ vì một cảm xúc mãnh liệt chưa từng có trong đời làm nghệ thuật của mình.
"Ban giám tuyển của LHP Cannes danh giá nhất thế giới vừa gửi thư mời chính thức cho 'Tiếng Thét Của Rừng Sác' tham gia hạng mục tranh giải Un Certain Regard!"
"Un Certain Regard" – Nhãn quan độc đáo – hạng mục danh giá dành cho những tác phẩm điện ảnh có tư duy nghệ thuật xuất chúng và tính cá nhân mạnh mẽ nhất.
Mấy bạn sinh viên trẻ trong ê-kíp ôm chầm lấy nhau khóc nức nở, nước mắt hạnh phúc rơi xuống những phím đàn phối âm sũng nước mắt bấy lâu nay.
Quốc Anh đứng lặng người, hai tai anh bắt đầu lùng bùng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì một niềm vui sướng tột độ.
Từ một đạo diễn bị cướp kịch bản, bị gán mác đạo nhái và xua đuổi như một thằng ăn mày, giờ đây anh đã có tấm vé vàng đến với thánh đường điện ảnh thế giới.
Anh nhìn sang Bảo Trân, đôi mắt phượng của cô cũng ngập tràn nước mắt, cô mỉm cười nhìn anh – nụ cười của sự kiêu hãnh và chiến thắng ngọt ngào nhất.
"Chúng ta sẽ đi Pháp, Quốc Anh," Trân bước tới nắm lấy bàn tay sạm đen vì nắng gió Cần Giờ của anh, giọng cô đầy kiên quyết.
"Tôi muốn Trần Thế Sơn và Ngô Quang Đạt phải chứng kiến cậu đứng trên thảm đỏ Palais des Festivals dưới ánh nhìn ngưỡng mộ của cả thế giới!"
Quốc Anh gật đầu chắc nịch, anh siết chặt bàn tay cô, cảm nhận hơi ấm và sự đồng hành trung thành của người phụ nữ đã cứu vớt đời nghệ thuật của anh.
"Được! Chúng ta sẽ mang tiếng thét của rừng Sác, mang linh hồn của con người Việt Nam đến Cannes và khiến chúng phải trả giá!" Quốc Anh gằn giọng.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày chuẩn bị tất bật cho chuyến đi lịch sử, đoàn phim âm thầm hoàn tất các thủ tục visa và dịch thuật phụ đề tiếng Pháp.
Bảo Trân cũng phối hợp with Hiệp hội Thiết kế Thời trang Việt Nam để chuẩn bị những bộ trang phục truyền thống bằng chất liệu lụa Lãnh Mỹ A đen tuyền cực kỳ sang trọng.
Cô muốn hình ảnh đoàn phim Việt Nam xuất hiện tại Cannes không chỉ thể hiện tài năng nghệ thuật mà còn toát lên niềm tự hào văn hóa dân tộc sâu sắc trước bạn bè năm châu.
Trong khi đó, Thế Sơn và Quang Đạt sau khi bị loại khỏi đề cử trong nước cũng lén lút đặt vé sang Pháp dưới danh nghĩa đoàn phim tự do bên lề.
Chúng muốn dùng tiền thuê thảm đỏ trống và mua chuộc truyền thông lá cải trong nước để gỡ gạc thể diện trước khi sự thật về hành vi đạo nhái bị phơi bày hoàn toàn.
Bão táp ngoài kia vẫn gầm rú, nhưng giờ đây nó đã không thể chạm tới những con người kiên cường đang đứng trước thềm vinh quang quốc tế vĩ đại này.
Tấm vé vàng đến Cannes đã sẵn sàng, và đạo diễn trẻ bị dồn vào đường cùng chuẩn bị thực hiện cú lật kèo chấn động lịch sử điện ảnh nước nhà.
Lý Quốc Anh nhìn tấm vé mời màu đỏ lấp lánh trên bàn, lòng anh bình thản lạ lùng, bởi anh biết, giờ phút retribution của kẻ tráo trở đã cận kề lắm rồi.
Anh biết thế giới điện ảnh là một đấu trường khốc liệt, nhưng với lẽ phải và tài hoa thực thụ trong tay, anh không còn gì phải sợ hãi hay chùn bước trước bất kỳ ai nữa.