Chương 1: Cơn Mưa Trút Xuống Lab Quận 3 Và Bản Hợp Đồng Đổ Vỡ

Cơn mưa dông tầm tã cuối chiều tháng Năm trút xuống đầu hẻm Quận 3 như muốn nhấn chìm cả thành phố Sài Gòn trong lớp nước đục ngầu, cuốn trôi những rác rưởi của một ngày nắng nóng oi bức. Bên trong phòng thí nghiệm R&D của tập đoàn dệt mỹ nghệ và socola Lâm Gia, không khí lại ngột ngạt và đặc quánh bởi mùi giấm chua lên men của những hạt cacao khô kết hợp với mùi ẩm mốc đặc trưng của những mẻ men nấm hoang dã. Trịnh Gia Bách khẽ đứng trước những bình thủy tinh chịu nhiệt lớn, cẩn thận đo chỉ số pH và nhiệt độ của mẻ men nấm hoang dã được anh cất công đem về từ rừng Chợ Gạo, Tiền Giang. Đây là thành quả nghiên cứu suốt sáu năm ròng rã của anh, một chủng nấm men độc bản mang mã số CG-09 có khả năng chuyển hóa polyphenol trong hạt cacao Trinitario bản địa, giải phóng mùi thơm phức hợp tự nhiên của quả mọng đỏ và mật ong rừng mà không cần bất kỳ hương liệu hóa học nào.

Anh nâng niu từng bình thủy tinh như sinh mệnh của mình, bởi đó là kết tinh của hàng ngàn giờ thức trắng đêm, của những giọt mồ hôi dầm mưa dãi nắng ở các vùng nguyên liệu miền Tây sông nước. Cánh cửa phòng thí nghiệm đột ngột bị đẩy ra với một lực rất mạnh, đập vào tường tạo nên tiếng động khô khốc chói tai, cắt đứt hoàn toàn sự tập trung cao độ của Bách. Lâm Khánh Vy, người vợ kết hôn ba năm của anh, đồng thời là ái nữ duy nhất của dòng họ Lâm, bước vào với một phong thái kiêu kỳ quen thuộc của giới thượng lưu. Cô ta mặc bộ váy Chanel đắt tiền mới ra mắt, gót giày cao cổ nện xuống sàn đá tạo nên những tiếng động vang dội đầy uy quyền.

Đi bên cạnh Vy là Huỳnh Thế Nam - tân Giám đốc Vận hành mới của tập đoàn Lâm Gia. Hắn là một thiếu gia có tiếng trong giới tài chính Sài thành, luôn chải chuốt mái tóc mượt mà bóng loáng, khoác chiếc áo comple màu xám tro đắt tiền và nở một nụ cười ngạo nghễ, khinh khỉnh tự mãn. Khánh Vy đứng lại cách Bách ba bước chân, dùng ánh mắt chán ghét tột cùng nhìn bộ quần áo bảo hộ lao động bám đầy bụi cacao và nhem nhuốc của anh. Đối với cô ta bây giờ, người chồng từng đồng cam cộng khổ từ thời lập nghiệp khó khăn chỉ còn là một kẻ nghèo hèn, quê mùa và gàn dở làm bẩn đi hình ảnh hào nhoáng của gia tộc.

Cô ta thẳng tay ném xấp hồ sơ dày cộp bọc da đen bóng xuống chiếc bàn thí nghiệm làm bằng vật liệu composite chống hóa chất, tạo ra một tiếng động chát chúa. Huỳnh Thế Nam bước lên trước một bước, chỉnh lại tay áo sơ mi đắt tiền, giọng nói trầm đều nhưng đầy châm chọc vô cùng đê tiện: "Trịnh Gia Bách, đây là quyết định sa thải chính thức từ Ban hội đồng quản trị của tập đoàn Lâm Gia, đồng thời cũng là đơn ly hôn đơn phương đã được Khánh Vy ký tên sẵn và đóng dấu đỏ. Kể từ giờ phút này, anh không còn là Trưởng phòng R&D của tập đoàn nữa. Hãy lập tức thu dọn những thứ đồ đạc rác rưởi của mình và cút khỏi đây ngay lập tức.

Nơi này chuẩn bị tiếp đón các chuyên gia hàng đầu từ nước ngoài, không có chỗ cho một kẻ gác bếp quê mùa như anh."Bách vẫn giữ gương mặt phẳng lặng như tờ, anh từ từ hạ chiếc bút đo pH xuống bàn thí nghiệm, nhẹ nhàng tháo găng tay cao su ra. Anh ngước đôi mắt điềm tĩnh nhìn người vợ của mình: "Khánh Vy, em thực sự muốn làm đến mức tuyệt tình này sao? Mẻ men nấm rừng Chợ Gạo này đang bước vào giai đoạn quyết định. Nếu thiếu nó, dự án dòng socola Specialty Organic phục vụ cho đợt gọi vốn IPO 500 tỷ của gia tộc em sec hoàn toàn sụp đổ do thiếu đi chất xúc tác hương vị độc quyền."Khánh Vy nghe vậy thì bật cười một cách khinh bỉ, tiếng cười của cô ta lanh lảnh và đầy ác ý giữa căn phòng thí nghiệm tĩnh lặng: "Trịnh Gia Bách, anh bớt mơ mộng hão huyền và bớt dùng những lời dọa dẫm nực cười đó đi!

Anh chỉ là một gã gác bếp lên men cacao quê mùa chân lấm tay bùn mà gia đình tôi cưu mang suốt ba năm qua! Thứ men rừng dơ bẩn của anh bắt công nhân ủ ướp tốn tới sáu ngày để lên men một mẻ nhỏ, chi phí vận hành quá cao và năng suất quá thấp. Thế Nam đã liên kết được với nguồn cung bột cacao công nghiệp giá rẻ nhập khẩu từ các cảng lớn của Tây Phi, sử dụng bơ cọ hydro hóa rẻ tiền và hương liệu vanilin tổng hợp mua theo tấn. Chi phí sản xuất sẽ giảm tới 80%, thời gian rút ngắn xuống còn vài tiếng đồng hồ, biên lợi nhuận ròng vọt lên tới 85%!

Đó mới là con số vàng để làm đẹp báo cáo tài chính gọi vốn IPO trước các quỹ đầu tư lớn, chứ không phải thứ thủ công lạc hậu vô dụng của anh!"Huỳnh Thế Nam cười đắc ý, hắn tiến tới trước những bình nấm men thủy tinh quý giá của Bách, dùng tay gõ nhẹ rồi đẩy mạnh một bình xuống đất. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành vang lên chói tai, chất lỏng men nấm hoang dã quý giá trộn lẫn với bụi cacao chảy tràn trên mặt sàn dơ bẩn, bốc lên một mùi chua nồng tàn nhẫn. Hắn mỉa mai: "Mấy cái bình men đất này chỉ đáng vứt vào bãi rác. Người đâu, ném toàn bộ đồ đạc uế tạp của gã này ra ngoài đường cho tôi!"

Mấy tên bảo vệ to khỏe lập tức ập vào xông tới dưới mệnh lệnh của Nam, giật lấy chiếc túi xách cá nhân cũ kỹ của Bách, thẳng tay ném toàn bộ tài liệu học thuật và quần áo của anh ra ngoài trời mưa bão bùn lầy nhơ nhớp bên ngoài hẻm. Bách không hề nổi giận, anh chỉ nhìn chằm chằm vào Khánh Vy và Thế Nam bằng một ánh mắt lạnh lẽo, sâu thẳm đến mức khiến Thế Nam phải khẽ run rẩy lùi lại nửa bước vì cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Bách lặng lẽ cầm lấy cây bút máy cũ kỹ của mình, đặt bút ký dứt khoát vào tờ đơn ly hôn đơn phương mà không hề do dự một giây, rồi thu dọn chiếc laptop cá nhân chứa toàn bộ dữ liệu gốc của hệ thống đo lường nhiệt độ lên men tự động. Anh đứng thẳng người, khoác chiếc ba lô bạc màu lên vai, sải bước ra khỏi phòng thí nghiệm giữa cơn mưa xối xả của Sài Gòn, không hề ngoảnh đầu nhìn lại đống đổ nát phía sau, để lại tiếng cười ngạo mạn của hai kẻ phản bội vang vọng trong căn phòng thí nghiệm dơ bẩn.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...