Chương 6: Cuộc Trò Chuyện Riêng Tư Và Ngọn Lửa Nhen Nhóm

Đêm hôm đó, bên trong phòng nghiên cứu hiện đại của nhà máy An Nam tại Bến Tre, không khí tĩnh lặng bao trùm toàn bộ không gian xung quanh. Chỉ có ánh sáng ấm áp tỏa ra từ hệ thống lò rang hạt cacao công nghệ nhiệt đối lưu tuần hoàn và tiếng vo vo nhỏ của máy nghiền siêu mịn. Hương thơm sâu lắng, nồng nàn của những mẻ cacao hữu cơ được lên men chuẩn 6 ngày đang lan tỏa ngào ngạt khắp căn phòng, mang lại một cảm giác ấm áp và vô cùng dễ chịu giữa đêm đông buốt giá. Trịnh Gia Bách và Nguyễn Minh Thư cùng nhau thức trắng đêm để trực tiếp giám sát mẻ socola hữu cơ đặc biệt phục vụ cho sự kiện triển lãm quốc tế ngày mai.

Bách đứng cẩn thận điều chỉnh van áp suất thiết bị, vệt bụi cacao sẫm màu bám nhẹ trên gò má góc cạnh càng làm tôn lên vẻ mặt nam tính, đầy cuốn hút của anh dưới ánh đèn vàng ấm áp. Minh Thư khẽ bước tới đứng cạnh anh, nhìn dòng socola lỏng chảy đều qua các trục đá granite lớn. Lục này, cô đã cởi bỏ chiếc áo blazer vest quyền lực bên ngoài, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng đơn giản mở hờ cúc cổ. Vẻ ngoài lạnh lùng, sắt đá thường ngày của một nữ tổng tài kiêu sa biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự mệt mỏi, yếu đuối hiếm hoi của một cô gái đang phải gánh vác cả một đế chế tài chính lớn của gia đình trên vai trước sóng gió bủa vây.

Cô khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mai xõa xuống gương mặt. Minh Thư khẽ chạm nhẹ vào vai Bách, giọng cô chùng xuống, nhỏ nhẹ chia sẻ về quá khứ đầy nước mắt của mình. Cô kể về người mẹ mất sớm, người cha bỏ đi biệt tích, và cách ông nội đã nuôi dạy cô vô cùng nghiêm khắc tại Thụy Sĩ và Wharton. Cô đã phải chôn giấu toàn bộ sự dịu dàng của người phụ nữ để khoác lên mình chiếc mặt nạ sắt đá không cảm xúc nhằm bảo vệ gia tộc khỏi những người chú tham lam luôn tìm cách cướp đoạt tài sản.

Bách lặng lẽ lắng nghe, thấu cảm sâu sắc nỗi đau phía sau ánh hào quang của cô gái trẻ. Anh chia sẻ về tuổi thơ khốn khó của mình ở vùng Tiền Giang, nơi ông nội dạy anh cách trân quý từng hạt cây, từng cọng cỏ y học. "Fermentation là một nghệ thuật của sự kiên nhẫn," Bách nói khẽ. "Nó phải trải qua cái đắng, cái chua, chịu đựng sự cô độc trong bóng tối của thùng gỗ mới giải phóng được hương vị ngọt ngào nhất.

Con người cũng vậy, những thử thách này chỉ làm chúng ta thêm tỏa sáng."

"Gia Bách," Minh Thư khẽ cất tiếng nói trầm ấm, mắt nhìn vào dòng socola lỏng đang chảy đều đặn qua các trục đá. "Ông nội tôi luôn dạy rằng kinh doanh là một chiến trường tàn khốc, không có chỗ cho sự yếu mềm cảm tính. Nhưng có những lúc, khi đối mặt với những âm mưu bẩn thỉu và sự phản bội trắng trợn của đối thủ, tôi cảm thấy vô cùng cô độc và mệt mỏi. Mọi người nhìn vào tôi chỉ thấy những con số lợi nhuận triệu đô và sự kiêu kỳ, không một ai thực sự quan tâm đến những gì tôi phải trải qua để bảo vệ di sản của ông nội...

Tôi mệt mỏi quá. Nhiều lúc chỉ muốn buông bỏ tất cả để sống một cuộc đời bình yên như bao người phụ nữ khác."Bách từ từ hạ chiếc thìa thử mẫu xuống bàn thí nghiệm, anh xoay hẳn người lại đối mặt trực tiếp với Minh Thư. Nhìn thấy đôi mắt thông minh, sắc sảo thường ngày giờ đây đang phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm và sự cô đơn yếu đuối, trái tim Bách khẽ nhói lên một nhịp đầy cảm xúc thương yêu. Anh tiến lên một bước gần hơn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của nhau.

Anh nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên quyết nắm lấy đôi bàn tay đang khẽ run rẩy vì lạnh và áp lực của cô, bao bọc chúng trong lòng bàn tay to lớn ấm áp của mình. "Minh Thư," Bách nhìn sâu vào đôi mắt cô, giọng nói của anh vô cùng ấm áp, trầm ấm và chứa đựng một sức mạnh vững chãi vô song truyền thẳng vào tim cô. "Tôi dùng danh dự của một nhà khoa học, của một nghệ nhân cacao thuần Việt cam kết với cô: ngày mai, chúng ta tuyệt đối sẽ không bao giờ thua cuộc. Dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra, dù cả thế giới có quay lưng lại với cô, tôi vẫn sẽ luôn đứng ở đây, ngay bên cạnh cô để bảo vệ cô và bảo vệ sự thật của chúng ta.

Cô không hề cô độc một mình trong cuộc chiến này. Tôi luôn ở đây bên cô, chia sẻ mọi gánh nặng cùng cô. Hãy tin tưởng ở tôi."Minh Thư ngước đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm, đầy ấm áp và kiên định của Bách. Hơi ấm từ đôi bàn tay to lớn, mạnh mẽ và thô ráp vì lao động của anh truyền sang khiến toàn bộ sự căng thẳng, lo sợ bấy lâu trong cô biến mất hoàn toàn không dấu vết, thay vào đó là một cảm giác an toàn tuyệt đối mà cô chưa từng cảm nhận được ở bất kỳ người đàn ông nào khác.

Một luồng xúc cảm riêng tư ngọt ngào, sâu lắng dâng lên mãnh liệt trong lòng hai người giữa không gian ngập tràn hương thơm của socola nguyên chất, thắt chặt trái tim họ lại với nhau trước khi bão táp thực sự bắt đầu vào sáng ngày hôm sau, thấu hiểu và tin cậy nhau trọn vẹn bằng cả tâm hồn.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...