Chương 1: Trục Xuất Khỏi Viện Phổi Quốc Tế
Tiếng mưa giông rền rĩ ngoài cửa kính lớn của phòng họp giao ban tầng năm Viện Phổi Quốc tế Việt - Đức vang lên dồn dập như tiếng trống trận thúc giục. Bầu không khí bên trong căn phòng sang trọng ốp gỗ thông Mỹ ngột ngạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ làm bùng cháy dữ dội. Nguyễn Lâm Phong đứng im lặng ở góc phòng, thân hình cao gầy nhưng vô cùng vững chãi, hai tay buông thõng bên sườn, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào chiếc thẻ nhân viên y tế bị bẻ làm đôi đang nằm lạnh lẽo trên mặt bàn họp gỗ trắc bóng loãng. Mười đầu ngón tay của anh khẽ siết chặt, cảm giác nhói buốt nơi lồng ngực truyền lên từng đợt đau đớn khó tả. Năm năm cống hiến quên ngày đêm, ngủ gục trên bàn lab lạnh giá của Viện để hoàn thiện đề tài giải độc xơ hóa phế nang cấp tính, cuối cùng lại đổi lấy một tờ quyết định trục xuất vô căn cứ được ký khẩn cấp ngay trong đêm mưa.
"Nhân viên kỹ thuật quèn của phòng nghiên cứu y học cổ truyền thì không được phép phản biện dự án của Viện trưởng sao? Dự án biệt dược Nexa-09 của ông thực chất chỉ là một sự lừa dối y học trắng trợn!" Giọng Lâm Phong vang lên kiên định, đanh thép xuyên qua những lời xầm xì bàn tán sợ hãi của các đồng nghiệp trong phòng. "Tôi đã phân tích hơn năm mươi mẫu bệnh án lâm sàng của bệnh nhân nghèo dùng thử Nexa-09. Hoạt chất độc quyền của NexaCorp thực chất chỉ làm giãn phế quản tạm thời bằng cách ức chế thần kinh cơ trơn phế quản để đánh lừa cảm giác của người bệnh, nhưng mặt khác nó lại đẩy nhanh quá trình xơ hóa kẽ phổi với tốc độ chóng mặt. Nó âm thầm phá hủy cấu trúc màng phế nang kẽ, tích tụ độc tố kim loại nặng làm xơ cứng các mạch máu phế nang, biến người bệnh thành những kẻ lệ thuộc hoàn toàn vào thuốc suốt đời! Các người đang dùng tính mạng của đồng bào để làm bàn đạp kiếm hàng triệu USD từ tập đoàn ngoại bang!"
Lâm Phong giải thích cặn kẽ cơ chế sinh học độc hại của Nexa-09. Chất hữu cơ tổng hợp polymer có trong thuốc khi đi vào phế nang sẽ kết tủa dưới môi trường axit nhẹ của mô phổi bị viêm, tạo thành màng bọc nhân tạo ngăn cản trao đổi oxy trực tiếp. Bệnh nhân ban đầu cảm thấy dễ thở do tác dụng giãn phế quản ngắn hạn, nhưng chỉ sau một tháng, màng polymer này sẽ đông cứng lại, kích thích các đại thực bào phế nang giải phóng cytokines gây viêm kẽ phổi mãn tính không thể đảo ngược. Đây là một quả bom nổ chậm sinh học cực kỳ tàn nhẫn được thiết kế để hút máu người bệnh nghèo.
"Câm miệng!" Lê Hữu Hoài - Viện trưởng Viện Phổi Việt - Đức, đập mạnh tay xuống bàn họp vang lên một tiếng cộc khô khốc, chói tai. Sắc mặt ông ta xám ngoét không còn một giọt máu vì giận dữ, trán lấm tấm mồ hôi lạnh rỉ ra dọc thái dương khi bí mật đen tối bị phơi bày trước toàn thể ban giám đốc. "Mày chỉ là một thằng bác sĩ Đông y quèn, quanh năm bốc lá cây và châm cứu rác rưởi, có tư cách gì mà phán xét công nghệ sinh học hàng triệu đô của tập đoàn đa quốc gia NexaCorp? Đề tài nghiên cứu thảo dược phế nang của mày chỉ là đống giấy lộn vô giá trị! Bảo vệ đâu, thu hồi toàn bộ tài liệu y khoa và tống cổ thằng này ra khỏi viện ngay lập tức!"
Cánh cửa phòng họp bất ngờ mở ra. Phan Mỹ Hạnh - vị hôn thê từng thề non hẹn biển với Lâm Phong, đồng thời là Phó giám đốc tài chính của Viện và là con gái của cổ đông lớn nhất - bước vào. Cô ta diện bộ đầm Chanel đắt tiền, khoác tay Trần Quốc Dũng - Giám đốc điều hành của NexaCorp chi nhánh Việt Nam đầy lả lướt. Ánh mắt Mỹ Hạnh nhìn Phong tuyệt nhiên không có lấy một chút tình nghĩa hay xót thương, chỉ toàn là sự khinh miệt và ghê tởm tột cùng đối với một kẻ sắp bị quét ra đường.
"Hạnh, ngay cả em cũng đồng lõa với bọn họ để che giấu sự thật y học này sao? Sáu năm qua, anh đã hỗ trợ em từng báo cáo tài chính, gánh vác mọi công việc khó khăn ở Viện..." Phong nhìn Mỹ Hạnh, giọng nói khàn đặc đầy cay đắng.
"Nguyễn Lâm Phong, anh bớt lôi chuyện tình cảm xưa cũ ra đây để kể công đi!" Phan Mỹ Hạnh rút chiếc nhẫn đính hôn bằng bạc trên ngón tay ra, ném thẳng vào mặt Phong không thương tiếc. Chiếc nhẫn rơi xuống nền gạch, nảy lên mấy vòng rồi nằm im lìm trong góc tối. "Đôi bàn tay chỉ biết bốc thuốc Nam rách rưới của anh làm sao so được với tầm vóc thế giới của anh Dũng? Tập đoàn NexaCorp đã đồng ý rót hai trăm tỷ đồng để mua đứt bản quyền nghiên cứu của Viện Phổi và đưa dự án Nexa-09 niêm yết trên sàn chứng khoán. Loại nghèo hèn, bảo thủ như anh chỉ làm cản trở con đường tiến thân của tôi và gia tộc. Anh đã hết giá trị lợi dụng rồi, cút đi!"
Trần Quốc Dũng khẩy môi cười nham hiểm đầy vẻ đắc ý của kẻ chiến thắng. Hắn ra hiệu cho ba gã bảo vệ lực lưỡng lao vào giật phăng túi xách đơn sơ của Phong, bẻ gãy thẻ hành nghề và thô bạo kéo anh ra khỏi sảnh chính của bệnh viện. Phong bị đẩy ngã xuống bậc thềm đá, toàn thân sũng nước dưới cơn mưa giông sấm sét tầm tã của Hà Nội. Nước mưa lạnh buốt ngấm vào da thịt, nhưng không lạnh bằng sự phản bội tàn nhẫn của những kẻ anh từng coi là người thân. Phong đứng dậy giữa màn đêm đen tối, đôi mắt đỏ ngầu nhìn lên tòa nhà Viện Phổi rực rỡ ánh đèn. Anh khẽ siết chặt đôi bàn tay, giọng nói thì thầm nhưng kiên định xuyên qua tiếng sấm truyền: "Lê Hữu Hoài, Phan Mỹ Hạnh, Trần Quốc Dũng... Các người hãy nhớ lấy ngày hôm nay. Tôi sẽ khiến các người phải tự quỳ gối dưới chân tôi để cầu xin sự tha thứ!"