Chương 1: Trục Xuất Khỏi Viện Phổi Quốc Tế

Đêm mưa giông tháng bảy ở Hà Nội như một con quái vật đang gầm gừ, những tia sét xanh biếc xé toang bầu trời tối đen, ánh chớp lóe lên khiến ánh đèn vàng vọt của hành lang tầng năm nháy tắt nháy như ánh mắt của kẻ thù.

Không khí trong phòng họp giao ban của Viện Phổi Việt - Đức nặng nề đến mức người ta có thể cắt nó thành từng miếng mỏng dính, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của tường cũ và mùi thuốc sát trùng nồng nặc.

Vũ Hoài Lâm đứng giữa căn phòng rộng lớn, đôi tay siết chặt lại cho đến khi móng tay cắm sâu vào thịt, gây ra những vết xước nhỏ li ti nhưng không thể xoa dịu cơn đau nhói trong lồng ngực.

Trên mặt anh không còn giọt nước mắt nào, chỉ còn lại lớp da xám ngoét không còn một giọt máu, phản chiếu ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà.

Viện trưởng Lê Hữu Hoài đứng đầu bàn dài, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, giọng nói của ông vang lên đầy uy quyền và tàn nhẫn như tiếng sét đánh ngang tai.

“Vũ Hoài Lâm, tôi chính thức tuyên bố trục xuất anh khỏi Viện Phổi Quốc Tế. Từ giờ phút này, anh không còn là nhân viên của chúng tôi, cũng không còn được phép đặt chân lên mảnh đất này nữa.”

Âm thanh của câu nói ấy vang lên như tiếng chuông tang lễ, đánh dấu sự kết thúc của mọi hy vọng mà anh đã dày công xây dựng suốt ba năm qua.

Phía sau lưng Lâm, hàng chục bác sĩ trẻ, những người đã từng coi anh như người anh cả, giờ đây im lặng như những bức tượng đá, ánh mắt họ lảng tránh, sợ hãi nhìn xuống sàn nhà.

Đột nhiên, cánh cửa kính lớn của phòng họp bị đẩy mạnh, tiếng va đập vang lên khiến mọi người giật mình, ánh mắt của họ hướng về phía cửa.

Phan Mỹ Hạnh bước vào, bên cạnh là Trần Quốc Dũng, hai người họ mặc bộ vest đắt tiền, ánh hào quang của sự giàu có và quyền lực bao quanh họ như một bức tường vô hình.

Trên khuôn mặt của Phan Mỹ Hạnh là nụ cười cong cong đầy giả tạo, ánh mắt nhìn về phía Lâm không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự khinh bỉ và coi thường.

“Anh xem đây, chiếc nhẫn đính hôn mà anh đã tốn bao công sức để mua, giờ đây nó chỉ là thứ rác rưởi vô dụng mà anh không xứng đáng đeo trên tay.”

Phan Mỹ Hạnh rút chiếc nhẫn bạc từ trong túi áo, ném mạnh xuống sàn nhà, tiếng kim loại va vào sàn đá hoa cương phát ra âm thanh chói tai như tiếng khóc của một đứa trẻ.

Chiếc nhẫn lăn lóc trên sàn, dừng lại ngay trước mặt Lâm, ánh sáng phản chiếu lên bề mặt lạnh lẽo của nó như một nhát dao cứa vào tim anh.

“Anh còn nghĩ mình là ai? Một kẻ nghèo hèn, vô dụng, không có tiền, không có quyền lực, không có tương lai. Anh không xứng đáng với tôi, cũng không xứng đáng với bất kỳ ai ở đây.”

Trần Quốc Dũng đứng bên cạnh, tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm như nhìn một con chó già bị vứt bỏ.

“Lê tổng nói đúng, anh nên nhận lấy số tiền bồi thường và biến mất. Đừng để sự hiện diện của anh làm ô uế thêm không khí trong sạch của Viện Phổi Quốc Tế.”

Lâm cảm thấy một thứ gì đó trong người anh vỡ vụn, không phải là xương cốt, mà là toàn bộ niềm tin anh đã đặt vào tình yêu và sự nghiệp.

“Anh không biến mất, anh sẽ trở lại và khiến cả hai người này phải trả giá gấp trăm lần những gì họ đã gây ra cho anh.”

Lâm cúi xuống, nhặt chiếc nhẫn bạc lên, ánh mắt anh giờ đây không còn mờ đục mà sắc lạnh như băng giá.

“Tôi thề, nếu có một ngày tôi trở lại, tôi sẽ bắt hai người này quỳ gối xin lỗi tôi, nếu không, tôi sẽ không tha thứ cho bất kỳ ai.”

Phan Mỹ Hạnh cười lớn, tiếng cười của cô nghe như tiếng cười của quỷ dữ, khiến không khí trong phòng thêm phần căng thẳng.

“Anh nói nói xem, anh nghĩ mình có thể làm được gì? Một kẻ thất nghiệp, không có bằng cấp, không có kinh nghiệm. Anh chỉ là một kẻ ngốc nghếch mà thôi.”

Trần Quốc Dũng bước tới, nắm lấy tay Lâm, giọng nói của anh đầy đe dọa.

“Đi thôi, anh. Đừng làm mất thêm thời gian của chúng tôi. Chúng tôi không còn muốn nhìn thấy mặt anh nữa.”

Lâm không nói thêm lời nào, anh chỉ đứng yên, ánh mắt nhìn về phía hai người họ như nhìn hai kẻ thù không đội trời chung.

“Tôi sẽ không đi, tôi sẽ ở lại đây và chứng kiến sự sụp đổ của hai người này. Đó là lời thề của tôi, và tôi sẽ giữ lời thề đó đến cùng.”

Âm thanh của tiếng sét bên ngoài vang lên, ánh chớp lóe lên chiếu sáng khuôn mặt của Lâm, làm lộ rõ những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra dọc hai bên thái dương.

“Anh điên rồi, anh biết không? Nếu anh không đi, anh sẽ không bao giờ có thể trở lại được nữa. Chúng tôi sẽ tố cáo anh, tố cáo anh là kẻ gây rối, kẻ phá hoại.”

Lâm cười, tiếng cười của anh không còn vui vẻ mà đầy bi thương và phẫn nộ.

“Tố cáo? Tố cáo cái gì? Tố cáo sự vô tâm, vô tình của hai người này sao? Hay tố cáo sự giả dối, xảo quyệt của hai người này?”

Lâm bước tới, đứng sát mặt Phan Mỹ Hạnh, ánh mắt anh nhìn cô như nhìn một kẻ thù.

“Cô nghĩ mình có thể dễ dàng vứt bỏ tôi như vậy sao? Cô không biết rằng, tôi đã dành bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu mồ hôi nước mắt để xây dựng nên những thành quả mà cô đang hưởng ngày hôm nay.”

Phan Mỹ Hạnh lùi lại một bước, ánh mắt của cô thoáng chút sợ hãi nhưng nhanh chóng được thay thế bởi sự kiêu ngạo.

“Thành quả? Đó là do tôi và anh trai tôi tạo nên. Anh chỉ là một người giúp việc, một kẻ hầu người hạ mà thôi.”

Lâm không nói thêm lời nào, anh chỉ đứng yên, ánh mắt nhìn về phía hai người họ như nhìn hai kẻ thù không đội trời chung.

“Tôi sẽ không đi, tôi sẽ ở lại đây và chứng kiến sự sụp đổ của hai người này. Đó là lời thề của tôi, và tôi sẽ giữ lời thề đó đến cùng.”

Âm thanh của tiếng sét bên ngoài vang lên, ánh chớp lóe lên chiếu sáng khuôn mặt của Lâm, làm lộ rõ những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra dọc hai bên thái dương.

“Anh điên rồi, anh biết không? Nếu anh không đi, anh sẽ không bao giờ có thể trở lại được nữa. Chúng tôi sẽ tố cáo anh, tố cáo anh là kẻ gây rối, kẻ phá hoại.”

Lâm cười, tiếng cười của anh không còn vui vẻ mà đầy bi thương và phẫn nộ.

“Tố cáo? Tố cáo cái gì? Tố cáo sự vô tâm, vô tình của hai người này sao? Hay tố cáo sự giả dối, xảo quyệt của hai người này?”

Lâm bước tới, đứng sát mặt Phan Mỹ Hạnh, ánh mắt anh nhìn cô như nhìn một kẻ thù.

“Cô nghĩ mình có thể dễ dàng vứt bỏ tôi như vậy sao? Cô không biết rằng, tôi đã dành bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu mồ hôi nước mắt để xây dựng nên những thành quả mà cô đang hưởng ngày hôm nay.”

Phan Mỹ Hạnh lùi lại một bước, ánh mắt của cô thoáng chút sợ hãi nhưng nhanh chóng được thay thế bởi sự kiêu ngạo.

“Thành quả? Đó là do tôi và anh trai tôi tạo nên. Anh chỉ là một người giúp việc, một kẻ hầu người hạ mà thôi.”

Lâm không nói thêm lời nào, anh chỉ đứng yên, ánh mắt nhìn về phía hai người họ như nhìn hai kẻ thù không đội trời chung.

“Tôi sẽ không đi, tôi sẽ ở lại đây và chứng kiến sự sụp đổ của hai người này. Đó là lời thề của tôi, và tôi sẽ giữ lời thề đó đến cùng.”

Âm thanh của tiếng sét bên ngoài vang lên, ánh chớp lóe lên chiếu sáng khuôn mặt của Lâm, làm lộ rõ những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra dọc hai bên thái dương.

“Anh điên rồi, anh biết không? Nếu anh không đi, anh sẽ không bao giờ có thể trở lại được nữa. Chúng tôi sẽ tố cáo anh, tố cáo anh là kẻ gây rối, kẻ phá hoại.”

Lâm cười, tiếng cười của anh không còn vui vẻ mà đầy bi thương và phẫn nộ.

“Tố cáo? Tố cáo cái gì? Tố cáo sự vô tâm, vô tình của hai người này sao? Hay tố cáo sự giả dối, xảo quyệt của hai người này?”

Lâm bước tới, đứng sát mặt Phan Mỹ Hạnh, ánh mắt anh nhìn cô như nhìn một kẻ thù.

“Cô nghĩ mình có thể dễ dàng vứt bỏ tôi như vậy sao? Cô không biết rằng, tôi đã dành bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu mồ hôi nước mắt để xây dựng nên những thành quả mà cô đang hưởng ngày hôm nay.”

Phan Mỹ Hạnh lùi lại một bước, ánh mắt của cô thoáng chút sợ hãi nhưng nhanh chóng được thay thế bởi sự kiêu ngạo.

“Thành quả? Đó là do tôi và anh trai tôi tạo nên. Anh chỉ là một người giúp việc, một kẻ hầu người hạ mà thôi.”

Lâm không nói thêm lời nào, anh chỉ đứng yên, ánh mắt nhìn về phía hai người họ như nhìn hai kẻ thù không đội trời chung.

“Tôi sẽ không đi, tôi sẽ ở lại đây và chứng kiến sự sụp đổ của hai người này. Đó là lời thề của tôi, và tôi sẽ giữ lời thề đó đến cùng.”

Âm thanh của tiếng sét bên ngoài vang lên, ánh chớp lóe lên chiếu sáng khuôn mặt của Lâm, làm lộ rõ những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra dọc hai bên thái dương.

“Anh điên rồi, anh biết không? Nếu anh không đi, anh sẽ không bao giờ có thể trở lại được nữa. Chúng tôi sẽ tố cáo anh, tố cáo anh là kẻ gây rối, kẻ phá hoại.”

Lâm cười, tiếng cười của anh không còn vui vẻ mà đầy bi thương và phẫn nộ.

“Tố cáo? Tố cáo cái gì? Tố cáo sự vô tâm, vô tình của hai người này sao? Hay tố cáo sự giả dối, xảo quyệt của hai người này?”

Lâm bước tới, đứng sát mặt Phan Mỹ Hạnh, ánh mắt anh nhìn cô như nhìn một kẻ thù.

“Cô nghĩ mình có thể dễ dàng vứt bỏ tôi như vậy sao? Cô không biết rằng, tôi đã dành bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu mồ hôi nước mắt để xây dựng nên những thành quả mà cô đang hưởng ngày hôm nay.”

Phan Mỹ Hạnh lùi lại một bước, ánh mắt của cô thoáng chút sợ hãi nhưng nhanh chóng được thay thế bởi sự kiêu ngạo.

“Thành quả? Đó là do tôi và anh trai tôi tạo nên. Anh chỉ là một người giúp việc, một kẻ hầu người hạ mà thôi.”

Lâm không nói thêm lời nào, anh chỉ đứng yên, ánh mắt nhìn về phía hai người họ như nhìn hai kẻ thù không đội trời chung.

“Tôi sẽ không đi, tôi sẽ ở lại đây và chứng kiến sự sụp đổ của hai người này. Đó là lời thề của tôi, và tôi sẽ giữ lời thề đó đến cùng.”

Âm thanh của tiếng sét bên ngoài vang lên, ánh chớp lóe lên chiếu sáng khuôn mặt của Lâm, làm lộ rõ những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra dọc hai bên thái dương.

“Anh điên rồi, anh biết không? Nếu anh không đi, anh sẽ không bao giờ có thể trở lại được nữa. Chúng tôi sẽ tố cáo anh, tố cáo anh là kẻ gây rối, kẻ phá hoại.”

Lâm cười, tiếng cười của anh không còn vui vẻ mà đầy bi thương và phẫn nộ.

“Tố cáo? Tố cáo cái gì? Tố cáo sự vô tâm, vô tình của hai người này sao? Hay tố cáo sự giả dối, xảo quyệt của hai người này?”

Lâm bước tới, đứng sát mặt Phan Mỹ Hạnh, ánh mắt anh nhìn cô như nhìn một kẻ thù.

“Cô nghĩ mình có thể dễ dàng vứt bỏ tôi như vậy sao? Cô không biết rằng, tôi đã dành bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu mồ hôi nước mắt để xây dựng nên những thành quả mà cô đang hưởng ngày hôm nay.”

Phan Mỹ Hạnh lùi lại một bước, ánh mắt của cô thoáng chút sợ hãi nhưng nhanh chóng được thay thế bởi sự kiêu ngạo.

“Thành quả? Đó là do tôi và anh trai tôi tạo nên. Anh chỉ là một người giúp việc, một kẻ hầu người hạ mà thôi.”

Lâm không nói thêm lời nào, anh chỉ đứng yên, ánh mắt nhìn về phía hai người họ như nhìn hai kẻ thù không đội trời chung.

“Tôi sẽ không đi, tôi sẽ ở lại đây và chứng kiến sự sụp đổ của hai người này. Đó là lời thề của tôi, và tôi sẽ giữ lời thề đó đến cùng.”

Âm thanh của tiếng sét bên ngoài vang lên, ánh chớp lóe lên chiếu sáng khuôn mặt của Lâm, làm lộ rõ những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra dọc hai bên thái dương.

“Anh điên rồi, anh biết không? Nếu anh không đi, anh sẽ không bao giờ có thể trở lại được nữa. Chúng tôi sẽ tố cáo anh, tố cáo anh là kẻ gây rối, kẻ phá hoại.”

Lâm cười, tiếng cười của anh không còn vui vẻ mà đầy bi thương và phẫn nộ.

“Tố cáo? Tố cáo cái gì? Tố cáo sự vô tâm, vô tình của hai người này sao? Hay tố cáo sự giả dối, xảo quyệt của hai người này?”

Lâm bước tới, đứng sát mặt Phan Mỹ Hạnh, ánh mắt anh nhìn cô như nhìn một kẻ thù.

“Cô nghĩ mình có thể dễ dàng vứt bỏ tôi như vậy sao? Cô không biết rằng, tôi đã dành bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu mồ hôi nước mắt để xây dựng nên những thành quả mà cô đang hưởng ngày hôm nay.”

Phan Mỹ Hạnh lùi lại một bước, ánh mắt của cô thoáng chút sợ hãi nhưng nhanh chóng được thay thế bởi sự kiêu ngạo.

“Thành quả? Đó là do tôi và anh trai tôi tạo nên. Anh chỉ là một người giúp việc, một kẻ hầu người hạ mà thôi.”

Lâm không nói thêm lời nào, anh chỉ đứng yên, ánh mắt nhìn về phía hai người họ như nhìn hai kẻ thù không đội trời chung.

“Tôi sẽ không đi, tôi sẽ ở lại đây và chứng kiến sự sụp đổ của hai người này. Đó là lời thề của tôi, và tôi sẽ giữ lời thề đó đến cùng.”

Âm thanh của tiếng sét bên ngoài vang lên, ánh chớp lóe lên chiếu sáng khuôn mặt của Lâm, làm lộ rõ những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra dọc hai bên thái dương.

“Anh điên rồi, anh biết không? Nếu anh không đi, anh sẽ không bao giờ có thể trở lại được nữa. Chúng tôi sẽ tố cáo anh, tố cáo anh là kẻ gây rối, kẻ phá hoại.”

Lâm cười, tiếng cười của anh không còn vui vẻ mà đầy bi thương và phẫn nộ.

“Tố cáo? Tố cáo cái gì? Tố cáo sự vô tâm, vô tình của hai người này sao? Hay tố cáo sự giả dối, xảo quyệt của hai người này?”

Lâm bước tới, đứng sát mặt Phan Mỹ Hạnh, ánh mắt anh nhìn cô như nhìn một kẻ thù.

“Cô nghĩ mình có thể dễ dàng vứt bỏ tôi như vậy sao? Cô không biết rằng, tôi đã dành bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu mồ hôi nước mắt để xây dựng nên những thành quả mà cô đang hưởng ngày hôm nay.”

Phan Mỹ Hạnh lùi lại một bước, ánh mắt của cô thoáng chút sợ hãi nhưng nhanh chóng được thay thế bởi sự kiêu ngạo.

“Thành quả? Đó là do tôi và anh trai tôi tạo nên. Anh chỉ là một người giúp việc, một kẻ hầu người hạ mà thôi.”

Lâm không nói thêm lời nào, anh chỉ đứng yên, ánh mắt nhìn về phía hai người họ như nhìn hai kẻ thù không đội trời chung.

“Tôi sẽ không đi,

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...