Chương 3: Lời Mời Của Nữ Chủ Tịch
Không khí trong phòng cấp cứu của tầng thượng biệt thự hồ Tây nặng nề đến mức có thể cắt đứt bằng dao.
Đồng hồ đếm ngược trên màn hình giám sát tim đập của ông Trịnh Vạn An đang đỏ rực như máu tươi đang chảy ngược lên cổ, từng con số nhảy vọt rồi tắt lịm như những tiếng thở cuối cùng của một sinh mệnh.
Trịnh Khánh Vy đứng giữa hành lang kính cường lực, ánh mắt cô dán chặt vào màn hình xanh biá, nhưng trong thâm tâm, một thứ cảm xúc ghê rợn đang bóp nghẹt lồng ngực.
Đôi chân cô run rẩy, gót giày cao gót khẽ gõ xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo, tạo ra những âm thanh leng keng như tiếng khóc nấc của chính cô.
“Phổi bị đông đặc lại, giống như những tấm ván gỗ dày cộp, không còn một giọt không khí nào có thể len lỏi vào.” – Bác sĩ trưởng khoa hô hấp, người từng tự hào là giáo sư đầu ngành tại Đại học Y Hà Nội, giọng nói của ông vỡ vụn, đầy vẻ tuyệt vọng.
Ông giơ tay lên, chỉ vào những mảng xơ vữa đen kịt trên phim chụp CT, ánh mắt vô hồn như người đã nhìn thấy xác chết của chính mình.
“Chuẩn bị hậu sự thôi, cô chủ tịch. Chúng tôi đã thử mọi thứ, từ máy thở ECMO đến liệu pháp oxy hyperbaric, nhưng cơ thể người bệnh đã biến thành một khối vô tri vô giác.”
Khánh Vy cảm thấy toàn thân mình lạnh toát, mồ hôi lạnh rỉ ra dọc hai bên thái dương, làm ướt đẫm mái tóc ngắn được cắt tỉa gọn gàng.
“Không thể nào! Không thể nào! Cha tôi còn sống, cha tôi chưa đến lượt tôi!” – Cô hét lên, giọng run rẩy đến mức không còn kiểm soát được cảm xúc.
Trong đầu cô, những nghi ngờ về y học cổ truyền lại trỗi dậy mạnh mẽ, như một con quái vật đang gặm nhấm lý trí.
“Có lẽ đây chỉ là trò lừa đảo cảm tính của những kẻ vô lại, dùng thứ thuốc bột màu vàng nhét vào người cha tôi mà thôi.” – Cô tự nhủ, giọng nói đầy sự khinh bỉ và căm phẫn.
Thế nhưng, khi nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của người quản gia đang quỳ sụp xuống đất, cầu xin sự tha thứ cho việc đã đưa cha cô vào con đường chết, mọi thứ trong cô sụp đổ.
“Không còn gì để mất nữa. Nếu không có cách nào khác, tôi sẽ thử mọi thứ, kể cả thứ mà người ta gọi là ‘ma thuật’.”
Khánh Vy quay người, bước nhanh về phía chiếc xe Maybach đen bóng đang đỗ ngay trước cửa biệt thự, ánh mắt sắc lạnh như dao găm.
“Đỗ xe lại! Gọi ngay cho anh Vũ Hoài Lâm. Tôi muốn anh ấy đến đây ngay lập tức, không được phép chậm trễ thêm một giây nào nữa.”
Chiếc xe Rolls-Royce Phantom của gia đình họ vừa mới rời đi để đón người quản gia, giờ đây chiếc Maybach lại được lệnh quay trở lại, như một vòng luân hồi bi thảm.
Ngay khi chiếc xe dừng lại, cánh cửa bật mở, ánh sáng trắng xóa của hành lang chiếu rọi vào khuôn mặt nhợt nhạt của một người đàn ông trẻ.
Vũ Hoài Lâm bước ra, bộ đồ đen lịch lãm nhưng trên người anh lại vương vãi những vết bụi và mùi thuốc men nồng nặc của bệnh viện.
Ánh mắt anh không hề có chút sợ hãi nào, ngược lại, nó lạnh lẽo và sâu thẳm như vực thẳm không đáy.
Khánh Vy đứng chặn ngay trước cửa phòng bệnh, hai tay bấu chặt vào tay vịn cửa, móng tay bầm tím vì sự căng thẳng tột độ.
“Anh là ai? Một kẻ lang băm vô danh hay một kẻ điên khùng tự xưng là đại sư?” – Cô hỏi, giọng nói đầy sát khí.
Hoài Lâm dừng lại cách cô vài bước chân, ánh mắt anh quét qua khuôn mặt tái nhợt của cô, rồi dừng lại ở đôi mắt đỏ hoe của cô.
“Tôi không phải là ai cả, tôi chỉ là một người biết cách chữa trị những thứ mà các vị giáo sư Tây y không thể cứu vãn.” – Anh nói, giọng bình thản đến mức đáng sợ.
Khánh Vy cười nhạt, tiếng cười ấy nghe như tiếng cười của quỷ dữ.
“Được thôi, tôi sẽ cho anh một cơ hội. Nhưng đây không phải là sự thương lượng, mà là một lời tuyên chiến.”
Cô bước tới, dừng lại ngay sát mặt anh, hơi thở gấp gáp phả vào cổ áo của anh.
“Nếu anh cứu sống được cha tôi, tôi sẽ đầu tư vô hạn cho anh, đưa anh lên vị trí số một trong ngành y học Việt Nam, và tôi sẽ trả cho anh bất cứ thứ gì anh muốn.”
“Ngược lại, nếu anh thất bại, thì thế lực của tập đoàn Vạn An sẽ khiến anh không còn đường sống trên cõi đời này. Tôi sẽ dùng mọi thủ đoạn để tiêu diệt anh, không quản bất kỳ đạo đức hay pháp luật nào.”
Hoài Lâm nhìn cô, ánh mắt anh không hề chớp, như thể những lời đe dọa ấy chỉ là những lời nói vô nghĩa của một đứa trẻ.
“Cô nói đúng, tôi không cần bất cứ thứ gì ngoài việc cứu người. Và nếu cô muốn tôi chết, thì hãy chuẩn bị tinh thần để nhìn tôi chết một cách đau đớn nhất.”
Khánh Vy im lặng, ánh mắt cô đảo qua lại giữa khuôn mặt lạnh lùng của anh và chiếc máy thở đang phát ra tiếng rè rè yếu ớt.
“Được. Tôi chấp nhận. Nhưng nếu anh thất bại, tôi sẽ không tha thứ cho anh.” – Cô nói, giọng nói đầy uy quyền và tàn nhẫn.
Hoài Lâm gật đầu, ánh mắt anh vẫn không hề thay đổi, như thể anh đã nhìn thấy kết quả của cuộc chơi này từ rất lâu trước đây.
“Đưa tôi vào phòng. Ngay bây giờ.”
Khánh Vy không nói thêm lời nào, cô quay người bước vào phòng bệnh, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ và cả một chút hy vọng mong manh.
Trong phòng, tiếng tim đập của ông Trịnh Vạn An đang yếu dần, như một ngọn nến sắp bị gió tắt.
Khánh Vy đứng bên cạnh giường bệnh, nhìn cha mình nằm bất động, lòng cô như bị xé toạc bởi sự đau đớn và tuyệt vọng.
“Cha ơi, con không muốn anh đi đâu. Con chỉ muốn anh sống, sống mãi mãi bên con.” – Cô thì thầm, nước mắt无声 vô thanh lăn dài trên má.
Hoài Lâm nhẹ nhàng đặt tay lên trán người bệnh, ánh mắt anh tập trung vào những đường gân xanh nổi lên trên trán.
“Thở sâu vào, ông chủ tịch. Hãy để tôi giúp anh.” – Anh nói, giọng nói đầy sự tự tin và kiên định.
Khánh Vy nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự ngờ vực, nhưng trong sâu thẳm lòng cô, một tia hy vọng đang bùng cháy.
“Nếu anh nói đúng, thì tôi sẽ là người giàu nhất thế giới. Nếu anh nói sai, thì tôi sẽ là kẻ thù số một của anh.”
Không khí trong phòng bệnh trở nên căng thẳng đến mức mọi người đều nín thở, chờ đợi một kết quả mà không ai dám hy vọng.
Đồng hồ trên tường chạy vèo vèo, từng giây trôi qua như một năm dài đằng đẵng.
Đột nhiên, nhịp tim của ông Trịnh Vạn An bắt đầu đập mạnh hơn, từng cú đập như muốn phá vỡ lồng ngực.
“Được rồi! Nó đang hoạt động! Nó đang hoạt động!” – Khánh Vy hét lên, giọng cô vỡ oà, nước mắt tuôn如雨.
Hoài Lâm rút tay lại, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, nhưng trong đó lại hiện lên một nụ cười rất nhạt.
“Chỉ mới bắt đầu thôi, ông chủ tịch. Còn rất nhiều thứ cần phải làm.”
Khánh Vy nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự kinh ngạc và cả một chút sợ hãi.
“Anh nói thật chứ? Hay anh chỉ đang nói để lừa tôi?”
Hoài Lâm bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
“Tôi nói thật. Và tôi sẽ không bao giờ lừa cô.”
Khánh Vy nhìn vào đôi mắt anh, trong đó có một thứ ánh sáng mà cô chưa từng thấy ở bất kỳ ai.
“Tôi tin anh. Từ giờ phút này, tôi tin anh.”
Không khí trong phòng bệnh dường như nhẹ nhàng hơn, như thể một thứ phép màu nào đó đã xảy ra.
Ông Trịnh Vạn An thở dài một hơi, và lần này, hơi thở ấy thật sâu và đều đặn.
Khánh Vy khóc nức nở, ôm chặt lấy cha mình, như thể sợ rằng nếu buông tay ra thì mọi thứ sẽ biến mất.
Hoài Lâm đứng yên, ánh mắt anh nhìn cô, như thể anh đang chờ đợi một lời cảm ơn, hoặc một lời xin lỗi.
“Cô đã làm đúng điều cô nên làm. Và tôi cũng đã làm đúng điều tôi nên làm.”
Khánh Vy nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự kính trọng và cả một chút e dè.
“Anh không sợ tôi sao? Tôi đã nói sẽ tiêu diệt anh nếu anh thất bại.”
Hoài Lâm cười, nụ cười ấy ấm áp và chân thành.
“Cô không bao giờ làm điều đó. Vì cô đã cứu cha cô, và điều đó quan trọng hơn mọi thứ.”
Khánh Vy nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự xúc động.
“Anh là ai? Một vị thần hay một người anh hùng?”
Hoài Lâm lắc đầu, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng.
“Tôi chỉ là một người bình thường, người đã làm được một việc bình thường mà thôi.”
Khánh Vy không nói thêm lời nào, cô chỉ biết đứng đó, nhìn anh với ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ.
Đêm đã khuya, nhưng ánh sáng trong phòng bệnh vẫn rực rỡ, như thể đang chào đón một ngày mới.
“Cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã không bỏ rơi chúng tôi.”
Hoài Lâm gật đầu, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, nhưng trong đó lại hiện lên một nụ cười rất ấm áp.
“Đừng cảm ơn tôi. Chỉ cần cha cô sống là đủ.”
Khánh Vy nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự xúc động.
“Anh sẽ không bao giờ rời khỏi chúng tôi nữa đúng không?”
Hoài Lâm nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự nghiêm túc.
“Đúng. Tôi sẽ ở lại đây, cho đến khi mọi thứ ổn định.”
Khánh Vy gật đầu, ánh mắt cô đầy sự tin tưởng.
“Cảm ơn anh. Từ giờ phút này, anh là người bạn của tôi.”
Hoài Lâm mỉm cười, nụ cười ấy ấm áp và chân thành.
“Tôi cũng vậy. Từ giờ phút này, tôi cũng coi cô là người bạn của tôi.”
Không khí trong phòng bệnh trở nên ấm áp hơn, như thể mọi thứ đã quay trở lại bình thường.
Khánh Vy nhìn cha mình, ánh mắt cô đầy sự yêu thương.
“Cha ơi, con yêu anh nhiều lắm.”
Ông Trịnh Vạn An mở mắt, ánh mắt ông đầy sự ngạc nhiên.
“Con gái à, cha cũng yêu con nhiều lắm.”
Khánh Vy khóc nức nở, ôm chặt lấy cha mình.
Hoài Lâm đứng bên cạnh, ánh mắt anh đầy sự ấm áp.
“Đừng khóc nữa. Mọi thứ đã ổn rồi.”
Khánh Vy nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự xúc động.
“Anh nói đúng. Mọi thứ đã ổn rồi.”
Đêm đã khuya, nhưng ánh sáng trong phòng bệnh vẫn rực rỡ, như thể đang chào đón một ngày mới.
“Cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã không bỏ rơi chúng tôi.”
Hoài Lâm gật đầu, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, nhưng trong đó lại hiện lên một nụ cười rất ấm áp.
“Đừng cảm ơn tôi. Chỉ cần cha cô sống là đủ.”
Khánh Vy nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự xúc động.
“Anh sẽ không bao giờ rời khỏi chúng tôi nữa đúng không?”
Hoài Lâm nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự nghiêm túc.
“Đúng. Tôi sẽ ở lại đây, cho đến khi mọi thứ ổn định.”
Khánh Vy gật đầu, ánh mắt cô đầy sự tin tưởng.
“Cảm ơn anh. Từ giờ phút này, anh là người bạn của tôi.”
Hoài Lâm mỉm cười, nụ cười ấy ấm áp và chân thành.
“Tôi cũng vậy. Từ giờ phút này, tôi cũng coi cô là người bạn của tôi.”
Không khí trong phòng bệnh trở nên ấm áp hơn, như thể mọi thứ đã quay trở lại bình thường.
Khánh Vy nhìn cha mình, ánh mắt cô đầy sự yêu thương.
“Cha ơi, con yêu anh nhiều lắm.”
Ông Trịnh Vạn An mở mắt, ánh mắt ông đầy sự ngạc nhiên.
“Con gái à, cha cũng yêu con nhiều lắm.”
Khánh Vy khóc nức nở, ôm chặt lấy cha mình.
Hoài Lâm đứng bên cạnh, ánh mắt anh đầy sự ấm áp.
“Đừng khóc nữa. Mọi thứ đã ổn rồi.”
Khánh Vy nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự xúc động.
“Anh nói đúng. Mọi thứ đã ổn rồi.”
Đêm đã khuya, nhưng ánh sáng trong phòng bệnh vẫn rực rỡ, như thể đang chào đón một ngày mới.
“Cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã không bỏ rơi chúng tôi.”
Hoài Lâm gật đầu, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, nhưng trong đó lại hiện lên một nụ cười rất ấm áp.
“Đừng cảm ơn tôi. Chỉ cần cha cô sống là đủ.”
Khánh Vy nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự xúc động.
“Anh sẽ không bao giờ rời khỏi chúng tôi nữa đúng không?”
Hoài Lâm nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự nghiêm túc.
“Đúng. Tôi sẽ ở lại đây, cho đến khi mọi thứ ổn định.”
Khánh Vy gật đầu, ánh mắt cô đầy sự tin tưởng.
“Cảm ơn anh. Từ giờ phút này, anh là người bạn của tôi.”
Hoài Lâm mỉm cười, nụ cười ấy ấm áp và chân thành.
“Tôi cũng vậy. Từ giờ phút này, tôi cũng coi cô là người bạn của tôi.”
Không khí trong phòng bệnh trở nên ấm áp hơn, như thể mọi thứ đã quay trở lại bình thường.
Khánh Vy nhìn cha mình, ánh mắt cô đầy sự yêu thương.
“Cha ơi, con yêu anh nhiều lắm.”
Ông Trịnh Vạn An mở mắt, ánh mắt ông đầy sự ngạc nhiên.
“Con gái à, cha cũng yêu con nhiều lắm.”
Khánh Vy khóc nức nở, ôm chặt lấy cha mình.
Hoài Lâm đứng bên cạnh, ánh mắt anh đầy sự ấm áp.
“Đừng khóc nữa. Mọi thứ đã ổn rồi.”
Khánh Vy nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự xúc động.
“Anh nói đúng. Mọi thứ đã ổn rồi.”
Đêm đã khuya, nhưng ánh sáng trong phòng bệnh vẫn rực rỡ, như thể đang chào đón một ngày mới.
“Cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã không bỏ rơi chúng tôi.”
Hoài Lâm gật đầu, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, nhưng trong đó lại hiện lên một nụ cười rất ấm áp.
“Đừng cảm ơn tôi. Chỉ cần cha cô sống là đủ.”
Khánh Vy nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự xúc động.
“Anh sẽ không bao giờ rời khỏi chúng tôi nữa đúng không?”
Hoài Lâm nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự nghiêm túc.
“Đúng. Tôi sẽ ở lại đây, cho đến khi mọi thứ ổn định.”
Khánh Vy gật đầu, ánh mắt cô đầy sự tin tưởng.</