Chương 5: Kiểm Chứng Lâm Sàng Và Hợp Đồng 500 Tỷ
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe cửa kính của tầng giám đốc tập đoàn Vạn An, chiếu rọi lên những trang báo cáo y khoa được xếp chồng lên nhau như những bức tường thành kiên cố.
Trịnh Khánh Vy ngồi co ro trên chiếc ghế da màu đen bóng loáng, đôi tay run rẩy bấu chặt vào thành ghế đến mức da thịt nhợt nhạt hiện rõ gân xanh tím tái.
Trước mặt cô là hai tấm phim chụp HRCT – kỹ thuật cắt lớp vi tính lồng ngực độ phân giải cao nhất mà công nghệ hiện đại có thể mang lại, cùng với kết quả xét nghiệm khí máu động mạch được in trên giấy A4 trắng tinh.
Đôi mắt cô đảo qua đảo lại giữa hai tài liệu, ánh nhìn như muốn xuyên thấu qua từng con số, từng đường nét mờ ảo của các dải xơ hóa tổ chức kẽ.
Thở dốc, cô lấy kính cận lên, lau vội giọt mồ hôi lạnh đang lấm tấm trên trán, rồi lại đưa kính sát vào mắt để nhìn kỹ hơn.
70%.
Chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi bốn giờ, các dải xơ hóa tổ chức kẽ đông đặc co hẹp lại hơn bảy mươi phần trăm.
Con số ấy hiện lên trên phim X-quang như một vết sẹo đang nhanh chóng lành lại, xóa tan đi những đám mây đen u ám từng bao phủ lấy cụ Trịnh Vạn An.
Khánh Vy cảm thấy tim mình đập thình thịch, mạnh đến mức cô có thể nghe rõ tiếng đập đó vang lên trong lồng ngực đang còn yếu ớt.
Không khí trong phòng giám đốc bỗng chốc trở nên ngột ngạt, chỉ còn lại tiếng thở gấp của cô và tiếng đồng hồ tích tắc chạy trên bức tường.
“Không thể nào... đây là điều bất khả thi mà khoa học phương Tây từng tuyên bố là không thể chữa trị được.”
Cô nói nhỏ, giọng run rẩy, nhưng ánh mắt thì lại sáng rực lên một thứ ánh sáng hy vọng và cả sự kinh ngạc tột độ.
Trên màn hình máy tính, phần mềm phân tích hình ảnh y khoa tự động phóng to khu vực phổi của cụ già, tô màu xanh lá cây nơi mà các mô phổi đã được tái tạo.
“Phế Đan Sâm Đá... thứ mà ông Lâm nói về nó không phải là lời nói suông, mà là một kỳ tích thực sự.”
Khánh Vy đứng phắt dậy, chiếc váy công sở xòe ra như cánh hoa, và cô bước nhanh về phía cửa kính nhìn ra thành phố Hà Nội đang thức giấc.
Phía dưới chân là dòng người tấp nập trên phố Nguyễn Chí Thanh, xe cộ nối đuôi nhau như những con kiến nhỏ bé giữa lòng đô thị phồn hoa.
“Nếu không nắm lấy cơ hội này, chúng ta sẽ mất đi tất cả, mất đi vị thế của Vạn An trước những kẻ ngoại bang đang âm thầm dòm ngó.”
Trong tâm trí cô, hình ảnh của tập đoàn đa quốc gia NexaCorp hiện lên như một con quái vật khổng lồ đang rình rập, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ.
“Lâm, anh đã cứu được cụ già, giờ đến lượt anh phải gánh vác cả tương lai của tập đoàn này.”
Cô quay lại bàn làm việc, lấy điện thoại di động ra và bấm số nhanh như một người đang trong cơn hoảng loạn.
“Anh Lâm ơi, anh có thể lên văn phòng ngay không? Chúng ta cần nói chuyện gấp.”
Chỉ vài phút sau, cánh cửa kính mở ra, Vũ Hoài Lâm bước vào với bộ đồ công sở chỉnh tề, trên tay cầm một chiếc cặp da màu đen.
Ánh mắt anh lướt qua những con số trên báo cáo, rồi dừng lại ở khuôn mặt đang đỏ bừng vì xúc động của Khánh Vy.
“Vy, anh đã nói với anh ấy chưa?”
Khánh Vy gật đầu, giọng nói của cô giờ đã vững vàng hơn, không còn chút run rẩy nào.
“Anh ấy đã cứu được cụ Vạn An, và kết quả này chứng minh rằng Phế Đan Sâm Đá có thể thay đổi hoàn toàn cục diện y học hiện đại.”
Hoài Lâm mỉm cười, nụ cười ấy ấm áp và chân thành, làm tan biến đi cái lạnh lẽo của không gian văn phòng.
“Vậy thì chúng ta hãy hành động ngay. Đừng để ai kịp can thiệp vào chuyện này.”
Khánh Vy gật đầu lia lịa, đôi tay cô nắm chặt lấy tay anh, như muốn truyền tải toàn bộ niềm tin và hy vọng của mình.
“Anh nói đi, chúng ta sẽ làm gì tiếp theo? Làm sao để biến điều kỳ tích này thành hiện thực cho hàng triệu người?”
Hoài Lâm bước lại gần hơn, chỉ vào tấm phim chụp CT và nói với giọng đầy tự tin:
“Chúng ta sẽ xây dựng một vùng trồng nguyên liệu chuẩn hóa, kết hợp với nhà máy công nghệ cao để chế biến và phân phối Phế Đan Sâm Đá trên toàn quốc, thậm chí là toàn cầu.”
Khánh Vy nghe xong, ánh mắt cô sáng lên như hai ngôi sao, và cô nói:
“Được thôi, anh nói đúng. Chúng ta sẽ làm ngay bây giờ.”
Không còn chút do dự, Khánh Vy gọi cho bộ phận pháp chế và yêu cầu soạn thảo hợp đồng liên doanh giữa Vạn An và Hoài Lâm.
Chỉ trong vòng một tiếng, bản hợp đồng trị giá 500 tỷ đồng tiền mặt đã được hoàn thiện và đưa lên bàn làm việc.
Trên bản hợp đồng, các điều khoản được viết rõ ràng, chi tiết và chặt chẽ, không còn một khoảng trống nào cho sự nghi ngờ.
“Anh xem kỹ đây. Hợp đồng này quy định anh nắm 51% cổ phần kiểm soát chuyên môn y tế, còn 49% thuộc về tập đoàn Vạn An.”
Khánh Vy đưa bản hợp đồng cho Hoài Lâm, ánh mắt cô đầy nghiêm túc và quyết liệt.
“Đây là sự đầu tư lớn nhất mà tập đoàn chúng ta từng có, và nó sẽ là đòn bẩy để chúng ta đè bẹp âm mưu của NexaCorp.”
Hoài Lâm nhận lấy bản hợp đồng, lật qua lật lại từng trang, ánh mắt anh chăm chú như đang nhìn vào một báu vật vô giá.
“Vy, anh không thể tin được rằng anh chị lại tin tưởng anh đến mức này.”
Khánh Vy cười, nụ cười ấy rạng rỡ và chân thành:
“Bởi vì anh đã chứng minh được giá trị của mình. Và chúng ta cần anh hơn bao giờ hết.”
“Vậy thì anh đồng ý chứ?”
Hoài Lâm không nói gì thêm, anh chỉ gật đầu và ký tên vào cuối bản hợp đồng.
Ngay lập tức, Khánh Vy cũng ký tên, và hai người cùng ấn dấu của tập đoàn lên bản hợp đồng.
“Chúc mừng anh, Hoài Lâm. Từ giờ trở đi, anh chính là người đứng đầu chuyên môn y tế của Vạn An.”
Khánh Vy nói với giọng đầy xúc động, và cô ôm chặt lấy Hoài Lâm như thể đang ôm lấy cả một phần tương lai của chính mình.
“Cảm ơn anh, anh đã không làm chúng ta thất vọng.”
Trong khi hai người đang vui mừng, thì ở một góc khuất của văn phòng, Lê Hữu Hoài và Trần Quốc Dũng đang đứng nhìn qua cửa kính.
Trên mặt họ hiện lên vẻ mặt lo sợ tột bực, ánh mắt đầy căm phẫn và bất lực.
“Rò rỉ... tin tức đã bị rò rỉ rồi.”
Lê Hữu Hoài nói với giọng run rẩy, tay anh run lên không kiểm soát được.
“500 tỷ đồng... và anh ấy nắm 51% cổ phần. Chúng ta đã mất tất cả.”
Trần Quốc Dũng bước lại gần, ánh mắt anh lạnh lẽo như băng giá:
“Hoài Lâm này, anh đã đi quá xa. Anh đã đánh cắp cơ hội của chúng ta.”
Lê Hữu Hoài lắc đầu, giọng nói của anh đầy bi quan:
“Không, không phải vậy. Kết quả y khoa là không thể chối cãi. Và nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, chúng ta sẽ bị loại khỏi cuộc chơi này.”
“Chúng ta sẽ tìm cách phá hủy anh ấy, phá hủy mọi thứ anh ấy đã xây dựng được.”
Trần Quốc Dũng nói với giọng đầy sát phạt, ánh mắt anh như muốn giết chết đối phương.
“Đừng nói những lời vô ích nữa. Chúng ta hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến mới.”
“Cuộc chiến này sẽ không còn là chuyện của y học nữa, mà là chuyện của chính trị và tiền bạc.”
Le Hữu Hoài gật đầu, ánh mắt anh đầy căm phẫn:
“Đúng vậy. Chúng ta sẽ dùng mọi thủ đoạn để lật đổ anh ấy, dù phải trả giá bằng cả mạng sống.”
“Và anh sẽ là người đứng đầu mọi thứ, kể cả những việc làm không光彩 (không光彩 - không光彩 có nghĩa là không光彩, tức là không光彩, không光彩).”
Trần Quốc Dũng cười lạnh, nụ cười ấy đầy sát khí:
“Anh sẽ thấy, anh sẽ trả giá đắt cho sự kiêu ngạo của mình.”
“Và Vạn An sẽ thuộc về chúng ta, nếu không thì chúng ta sẽ biến nó thành tro tàn.”
“Chúng ta sẽ không để ai cản đường chúng ta, không ai cả.”
“Đặc biệt là anh, Hoài Lâm.”
“Anh đã thắng được cụ già, nhưng anh sẽ không thắng được chúng ta.”
“Hãy chuẩn bị tinh thần, vì cuộc chiến mới đã bắt đầu.”
“Và lần này, chúng ta sẽ không còn手下留情 (手下留情 -手下留情 có nghĩa là手下留情, tức là手下留情,手下留情).
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta sẽ không còn手下留情.
“Chúng ta sẽ không còn手下留情, chúng ta