Chương 1: Khay Huyết Yến Vỡ Vụn Giữa Sảnh Đường Hào Môn

Đêm trung tuần tháng năm, đại sảnh Diamond Ballroom của khách sạn năm sao InterContinental Nha Trang rực rỡ trong ánh đèn chùm pha lê nhập khẩu từ Ý. Hôm nay là đại tiệc kỷ niệm mười lăm năm thành lập Tập đoàn Ngọc Khánh – một trong những thế lực yến sào lớn nhất tỉnh Khánh Hòa, đồng thời cũng là lễ đính hôn được đồn đoán từ lâu của tiểu thư Nguyễn Khánh Linh.

Giữa những tà áo dài gấm hoa lệ và những bộ âu phục đắt tiền của giới thượng lưu phố biển, sự xuất hiện của Lê Khắc Huy trở nên lạc lõng đến kỳ lạ. Anh mặc một chiếc áo sơ mi linen màu xanh nhạt đã sờn nhẹ ở cổ tay, làn da rám nắng sạm đi vì ba tháng ròng rã bám đá, leo ròng rọc dọc các vách núi chênh vênh ở vịnh Vân Phong để canh giữ và khai thác những tổ yến tự nhiên quý hiếm nhất. Trên tay Huy là một hộp sơn mài màu đỏ sẫm, bên trong đựng ba tổ huyết yến hữu cơ nguyên bản – thành quả của mồ hôi, máu và tri thức sinh học mà anh đã dốc lòng nghiên cứu suốt bảy năm.

“Đôi bàn tay thô ráp đầy sẹo mổ yến này của anh, có chùi sạch ba đời cũng không xứng chạm vào tấm thảm nhung đỏ tại đại sảnh Ngọc Khánh Đường!” Giọng nói chói lót, đầy vẻ khinh miệt của bà Trần Thị Ngọc – Chủ tịch HĐQT Ngọc Khánh, cũng là mẹ vợ tương lai của anh – vang lên cắt ngang tiếng nhạc cổ điển êm dịu.

Bà Ngọc nhìn khay huyết yến trong tay Huy bằng ánh mắt đầy ghê tởm. Không đợi Huy kịp giải thích, bà ta giật phắt chiếc hộp sơn mài, thản nhiên hất tung ba tổ yến vô giá xuống nền đá marble bóng loáng. Những sợi yến huyết đỏ tươi như máu, chứa hàm lượng vi chất tự nhiên cực cao, vỡ vụn dưới gót giày cao gót mạ vàng của bà ta. Tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên giữa sự im lặng đến đáng sợ của hàng trăm vị khách VIP.

Huy siết chặt nắm tay, lồng ngực phập phồng nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ không đáy. Anh nhìn thẳng vào Nguyễn Khánh Linh, vị hôn thê đã kề vai sát cánh cùng anh từ những ngày gian khó ở phòng thí nghiệm cũ kỹ vùng Diên Khánh. Linh hôm nay lộng lẫy trong chiếc váy dạ hội đính kim sa trị giá hàng trăm triệu đồng, nhưng ánh mắt cô nhìn anh chỉ còn là sự xa cách lạnh băng và chán ghét tột cùng.

Linh khoác chặt tay Trần Minh Hải – thiếu gia của Tập đoàn Hóa chất Vạn Hải kiêu ngạo đứng bên cạnh. Hải nhìn Huy bằng ánh mắt nửa đùa cợt nửa bố thí, khinh bỉ nói: “Huy này, làm người thì phải biết vị trí của mình. Một gã kỹ sư sinh học quèn, suốt ngày chỉ biết ngửi mùi phân chim yến và leo vách đá như khỉ thì làm sao mang lại tương lai cho Linh? Nhìn chiếc nhẫn kim cương ba carat trên tay cô ấy đi, đó là thứ mà cả đời cào yến của anh cũng không bao giờ mua nổi.”

Khánh Linh khẽ thở dài, giọng nói điệu đà nhưng tàn nhẫn găm thẳng vào tim Huy: “Huy ạ, chúng ta không cùng đẳng cấp nữa rồi. Từ khi anh Hải đồng ý rót bốn trăm tỷ đồng vào dự án IPO của Ngọc Khánh, tôi mới nhận ra thế nào là tầm nhìn hào môn. Anh giữ lại mấy cái tổ yến dại kia mà tự bồi bổ đi. Ký vào bản thỏa thuận hủy hôn và bàn giao công việc này, rồi cút khỏi cuộc đời tôi.”

Bà Ngọc cười khẩy, vứt một xấp tài liệu dày cộp xuống vũng nước mưa còn đọng trên bệ cửa kính: “Bản quyền sáng chế thiết bị điều trị vi khí hậu nhà yến IoT và công thức lên men enzym sinh học sạch lông yến mang số hiệu VN-2024-009876 là tài sản của tập đoàn Ngọc Khánh. Sáng nay chúng tôi đã hoàn tất thủ tục chuyển nhượng quyền sở hữu trí tuệ đứng tên Trần Minh Hải tại Cục Sở Hữu Trí Tuệ. Mày chỉ là một thằng làm thuê ăn lương mười lăm triệu, đừng mơ mộng mang nó đi.”

Huy cười nhạt, vết sẹo dài trên lòng bàn tay do vách đá cứa sưng đỏ lên vì lạnh. Anh khẽ nói: “Bằng sáng chế đó là công sức độc lập của tôi từ thời đại học, đăng ký dưới tên cá nhân trước khi bước chân vào Ngọc Khánh một ngày. Hợp đồng lao động của tôi ghi rõ mọi nghiên cứu độc lập ngoài giờ làm việc thuộc quyền sở hữu cá nhân. Các người nghĩ dùng giấy tờ giả mạo chữ ký là có thể cướp trắng sao?”

Trần Minh Hải tiến lên một bước, dí sát mặt vào Huy, phả ra mùi rượu ngoại nồng nặc: “Ở cái đất Khánh Hòa này, tiền của Vạn Hải có thể biến không thành có, biến giả thành thật. Bảo vệ! Lôi thằng ăn mày rách rưới này ra ngoài. Đừng để nó làm bẩn không khí tiệc đính hôn của chúng ta!”

Bốn gã bảo vệ to lớn lập tức ập vào, thô bạo bẻ ngoặt tay Huy ra sau, kéo lê anh dọc theo hành lang trải thảm nhung đỏ rực. Vai áo Huy bị giằng rách, những ngón tay anh cào vào lan can gỗ mun rỉ máu để cố giữ thăng bằng nhưng vô hiệu. Phía sau anh, tiếng cười nói vui vẻ, tiếng nâng ly chúc mừng cho phi vụ IPO nghìn tỷ của Ngọc Khánh và Vạn Hải lại tiếp tục vang lên réo rắt, lấn át cả tiếng sóng biển Nha Trang gầm thét ngoài khơi xa.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...