Chương 4: Đêm Gió Nổi Ở Vịnh Vân Phong

Đêm muộn, tại khu nhà yến công nghệ cao của Ngọc Khánh nằm sừng sững trên vách đá sát bờ biển vịnh Vân Phong, sóng biển đập vào gành đá tung bọt trắng xóa, phát ra những âm thanh gầm rú ghê rợn. Gió biển thổi thốc vào những ô thông gió của tòa nhà yến khổng lồ, mang theo hơi muối mặn chát và ẩm ướt.

Bên trong phòng điều khiển trung tâm, Trần Minh Hải đang điên cuồng đập phá đồ đạc. Gã thiếu gia hóa chất mất đi vẻ lịch lãm thường ngày, chiếc cà vạt xộc xệch, trán đẫm mồ hôi hột. Màn hình máy tính trung tâm liên tục nhấp nháy những dòng chữ cảnh báo màu đỏ chói mắt: “ACCESS DENIED - FIRMWARE CORRUPTED”.

“Chúng mày làm ăn cái kiểu gì thế hả? Có mỗi cái hệ thống điều khiển vi khí hậu nhà yến IoT mà ba ngày nay không vận hành nổi? Nhiệt độ trong phòng nuôi yến đã vọt lên ba mươi sáu độ C rồi! Đàn chim yến đang hoảng loạn bay đi hết kìa!” Hải túm cổ áo gã kỹ sư trưởng Nguyễn Văn Hùng, gầm rú như một con thú bị dồn vào chân tường.

Hùng mặt cắt không còn giọt máu, đôi vai run rẩy bần bật, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi: “Thưa... thưa thiếu gia, chúng tôi đã cố gắng nạp lại firmware mới theo đúng bản thiết kế cướp được từ máy tính của Lê Khắc Huy. Thế nhưng hệ thống IoT này có một lớp bảo mật phần cứng sâu được liên kết trực tiếp với địa chỉ MAC của vi xử lý do Huy đặt làm riêng từ Đức. Khi chúng tôi cố tình thay đổi thông số nhiệt độ để ép chim yến sản sinh huyết yến nhanh hơn, hệ thống bảo mật tự hủy đã kích hoạt, khóa chặt toàn bộ van điều áp khí tự động.”

Hải đẩy mạnh Hùng ngã nhào xuống sàn nhà đầy dây cáp mạng, rít qua kẽ răng: “Đồ vô dụng! Ngày mai là buổi Tiệc VIP giới thiệu cổ đông lớn để chuẩn bị cho đợt IPO. Chủ tịch Tập đoàn Trịnh Gia – lão tài phiệt Trịnh Vạn Nam – sẽ đích thân tới thẩm định sản phẩm và ký hợp đồng cam kết đầu tư bốn trăm tỷ đồng. Nếu không có mười kilôgam huyết yến thượng hạng của Ngọc Khánh để làm món súp Hoàng Gia đãi lão Nam, phi vụ IPO coi như vứt đi!”

Hùng lồm cồm bò dậy, lau vệt mồ hôi lạnh trên trán, hiến kế với vẻ mặt vô cùng gian xảo: “Thiếu gia... chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Trong kho của Vạn Hải hiện vẫn còn lưu trữ năm mươi kilôgam yến thô giá rẻ nhập khẩu từ Indonesia. Mặc dù mẻ yến này bị lẫn nhiều lông và tạp chất độc hại, lại nhiễm độc chì do khai thác gần khu công nghiệp, nhưng chúng tôi đã cho tẩy trắng ba lần bằng sodium hydroxide và nhuộm màu huyết yến bằng màu thực phẩm tổng hợp đặc chế của công ty hóa chất. Đảm bảo chưng lên thơm phức, nhìn đỏ tươi lộng lẫy, người phàm không thể nào phân biệt được!”

Ánh mắt Trần Minh Hải lóe lên một tia độc địa tàn nhẫn. Hắn biết rõ tác hại khủng khiếp của sodium hydroxide đối với hệ tiêu hóa và hô hấp, đặc biệt là với một người già có tiền sử hen suyễn nặng như Trịnh Vạn Nam. Thế nhưng, hào quang của con số một nghìn hai trăm tỷ đồng định giá IPO đã hoàn toàn che mờ đi phần nhân tính cuối cùng trong lòng hắn.

“Mẹ kiếp, làm ngay đi!” Hải nghiến răng ra lệnh, ngón tay bấu chặt vào mép bàn gỗ rỉ máu từ vết xước cũ. “Tẩy rửa thật kỹ, chưng cách thủy với đường phèn hảo hạng và nhân sâm để át đi mùi hóa chất. Lão Nam đã bảy mươi lăm tuổi, phổi lão có vấn đề nhưng lão rất háo danh và thích ăn đồ quý hiếm để kéo dài tuổi thọ. Chỉ cần lão ký vào hợp đồng đầu tư ngày mai, sau khi Ngọc Khánh lên sàn, có chết ai ta cũng không quan tâm!”

Bên ngoài, một tia chớp đột ngột rạch ngang bầu trời đêm Vân Phong, soi rõ khuôn mặt vặn vẹo, xám ngoét vì tham vọng điên cuồng của gã thiếu gia phản bội. Cơn giông bão thực sự đã bắt đầu nổi lên, và nó sẽ quét sạch mọi sự dối trá vào ngày mai.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...