Chương 1: Mưa Bão Trên Dòng Sông Hậu

Trời đổ mưa giông tầm tã trên dòng sông Hậu. Những hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào mái tôn của Trung tâm Nghiên cứu Thủy sản Vạn Phát, tạo nên những âm thanh ầm ĩ đầy căng thẳng. Nguyễn Duy Bách đứng lặng trong phòng thí nghiệm vi sinh, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên nghị dõi theo mẻ vi sinh lên men cuối cùng đang sủi bọt nhẹ trong ống nghiệm thủy tinh.

Suốt năm năm qua, anh đã dầm mưa dãi nắng khắp các ao nuôi từ Long Xuyên đến Châu Đốc, tự mình lội bùn, tự mình ngửi mùi nước ao tù để tìm ra giải pháp tối ưu cho chuỗi thức ăn sinh học hữu cơ cho cá tra. Công trình này không chỉ giúp cá tra phát triển khỏe mạnh mà còn loại bỏ hoàn toàn dư lượng kháng sinh, giúp thịt cá trắng muốt như tuyết, đủ tiêu chuẩn xuất khẩu sang những thị trường khắt khe nhất thế giới như Hoa Kỳ và Châu Âu.

Cánh cửa phòng thí nghiệm đột ngột bị đẩy mạnh ra. Trần Khánh Linh – vị hôn thê kiêu ngạo của anh, đồng thời là ái nữ duy nhất của Chủ tịch Tập đoàn Vạn Phát – bước vào với đôi giày cao gót màu đỏ gõ lộp cộp trên nền gạch men lạnh lẽo. Đi bên cạnh cô ta là Huỳnh Thế Hùng, gã COO mới được tuyển về từ một tập đoàn đa quốc gia, khoác trên mình bộ vest ba mảnh thẳng thướm, trên môi luôn thường trực một nụ cười khinh khỉnh vô cùng chướng mắt.

"Duy Bách, anh dừng tay lại đi." Giọng Linh sắc lẹm, lạnh lùng cắt ngang tiếng mưa rơi bên ngoài.

Bách đặt ống nghiệm xuống giá đỡ, quay lại nhìn cô: "Linh, mẻ men vi sinh này đang ở giai đoạn quyết định. Có chuyện gì quan trọng để lát nữa nói được không?"

"Không có lát nữa nào cả." Huỳnh Thế Hùng bước lên trước một bước, rút từ trong túi da ra một tập văn bản có đóng dấu đỏ của Tập đoàn Vạn Phát và ném thẳng lên bàn thí nghiệm. "Nguyễn Duy Bách, từ giây phút này, anh chính thức bị sa thải khỏi Tập đoàn Vạn Phát vì hành vi cố ý rò rỉ bí mật công nghệ ra bên ngoài."

Bách nheo mắt nhìn tập văn bản, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt Linh: "Rò rỉ bí mật công nghệ? Linh, em thừa biết công trình này là do một tay anh nghiên cứu và phát triển suốt năm năm qua. Anh rò rỉ cho ai?"

Linh khoanh tay trước ngực, ánh mắt khinh miệt lướt qua bộ quần áo bảo hộ lao động dính đầy bùn đất và mùi cá tanh của Bách. Cô ta bĩu môi đầy chán ghét: "Một thằng kỹ sư thủy sản chân lấm tay bùn, suốt ngày ngửi mùi cá tanh như mày mà cũng mơ tưởng làm rể tập đoàn Vạn Phát sao? Sự tồn tại của mày trong tập đoàn chỉ là một vết nhơ. Tao và anh Hùng đã nộp đơn đăng ký bảo hộ độc quyền cho công nghệ thức ăn sinh học này dưới tên của chúng tao từ sáng nay rồi."

"Bọn em... cướp trắng công trình của anh?" Bách cười khẩy, nhưng trong lòng trào dâng một luồng phẫn nộ tột cùng.

Huỳnh Thế Hùng cười nhạt, lấy tay chỉnh lại chiếc đồng hồ Rolex lấp lánh trên cổ tay: "Cướp? Trong hợp đồng lao động của anh có điều khoản rõ ràng: mọi phát minh trong thời gian làm việc đều thuộc sở hữu của tập đoàn. Bọn tôi chỉ hợp thức hóa nó trên giấy tờ để chuẩn bị cho thương vụ IPO nghìn tỷ sắp tới. Còn anh, một kẻ nghèo hèn rách nát, tốt nhất là ký vào đơn từ chức này rồi cút khỏi An Giang ngay lập tức."

"Nếu tôi không ký thì sao?" Bách trầm giọng.

Linh tiến lại gần, ghé sát vào tai Bách, giọng nói tràn đầy sự đe dọa tàn nhẫn: "Nếu anh không ký, tài khoản Vietcombank của anh sẽ bị đóng băng vĩnh viễn vì nghi án rửa tiền và giao dịch bất hợp pháp. Đừng quên gia tộc họ Trần của tao có mối quan hệ sâu sắc thế nào với giới ngân hàng ở miền Tây này. Và tao cũng đã gửi thông báo blacklist đến tất cả các doanh nghiệp thủy sản lớn nhỏ ở khu vực Mekong. Anh sẽ không tìm nổi một công việc dọn ao cá ở cái đất An Giang này đâu!"

Dứt lời, Hùng vung tay gạt phăng khay đựng các ống nghiệm men vi sinh trên bàn. Những ống thủy tinh rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành, chất lỏng sinh học màu trắng đục loang lổ khắp nơi. Linh và Hùng cười lớn, quay lưng bước ra khỏi phòng thí nghiệm, bỏ lại Bách đứng một mình giữa những mảnh vỡ thủy tinh và tiếng mưa giông gào thét ngoài dòng sông Hậu.

Bách từ từ ngồi xuống, nhặt một mảnh vỡ thủy tinh lên. Ngón tay anh bị cạnh sắc cứa vào, rỉ ra một giọt máu đỏ tươi. Anh nhìn giọt máu trên ngón tay, đôi mắt chìm vào bóng tối sâu thẳm. Bọn họ nghĩ rằng họ đã thắng? Bọn họ nghĩ rằng công thức sinh học dễ dàng bị cướp đoạt như vậy?

Bách khẽ thì thầm trong không gian lạnh lẽo: "Trần Khánh Linh, Huỳnh Thế Hùng... Các người không biết mình vừa cướp đi một quả bom nổ chậm đâu."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...