Chương 2: Mỏ Neo Của Sự Thật

Dưới cơn mưa tầm tã của thành phố Long Xuyên, Duy Bách lặng lẽ ngồi trong một góc khuất của quán cà phê gỗ nhỏ bên bờ sông Hậu. Anh đã cởi bỏ bộ quần áo bảo hộ lao động tanh mùi bùn đất, thay bằng chiếc áo thun đen giản dị và chiếc quần jean sờn màu. Trước mặt anh là chiếc laptop ThinkPad cũ kỹ, màn hình đang hiển thị những dòng mã nguồn của hệ thống giám sát môi trường ao nuôi IoT do chính anh viết từ ba năm trước.

Bách vuốt màn hình điện thoại. Đúng như Linh đe dọa, tài khoản Vietcombank của anh đã bị tạm khóa với lý do "xác minh nguồn tiền giao dịch bất thường". Toàn bộ số dư hơn hai trăm triệu đồng tích cóp từ lương kỹ sư bị phong tỏa hoàn toàn. Anh mỉm cười lạnh lẽo. Gia tộc họ Trần quả thực ra tay rất nhanh và tàn nhẫn, dồn anh vào con đường tuyệt lộ không một xu dính túi.

"Nguyễn Duy Bách?" Một giọng nói trong trẻo, mang theo sự lý tính và uy nghiêm cực kỳ đặc biệt vang lên bên tai anh.

Bách ngẩng đầu lên. Đứng trước mặt anh là một người phụ nữ trẻ vô cùng xinh đẹp và sang trọng. Cô mặc một bộ suit công sở màu xanh navy may đo thủ công hoàn hảo, ôm sát vóc dáng cao ráo thanh mảnh. Mái tóc dài đen mượt được búi gọn gàng phía sau gáy, để lộ khuôn mặt thanh tú với đôi mắt sắc sảo và cặp kính gọng mảnh toát lên vẻ trí thức đầy kiêu sa. Cô chính là Lê Mai Chi – Giám đốc Tài chính (CFO) kiêm Trưởng ban Đầu tư của Quỹ Mekong Capital nổi tiếng.

"Chào cô Lê." Bách đứng dậy, lịch sự kéo ghế cho cô. "Tôi không ngờ cô lại đến sớm thế giữa trời mưa bão này."

Mai Chi ngồi xuống, đặt chiếc túi xách Hermes đắt tiền lên bàn một cách sòng phẳng, rồi nhìn thẳng vào mắt Bách: "Mekong Capital luôn tôn trọng thời gian và giá trị thực sự. Tôi đã đọc qua tài liệu sơ bộ về công nghệ sản xuất cá tra hữu cơ của anh gửi qua email. Nhưng trước khi chúng ta bàn về con số đầu tư trăm tỷ, tôi cần anh chứng minh hai điều: năng lực thực sự và tính pháp lý của phát minh này."

Bách gật đầu, xoay chiếc laptop ThinkPad về phía cô: "Tôi biết Tập đoàn Vạn Phát đã nộp đơn đăng ký bảo hộ độc quyền sáng chế này dưới tên Trần Khánh Linh và Huỳnh Thế Hùng từ sáng nay. Nhưng họ không biết một điều. Hệ thống quản lý cốt lõi của công nghệ men vi sinh này được tích hợp chặt chẽ với phần mềm giám sát ao nuôi tự động. Và toàn bộ mã nguồn của phần mềm đó được tôi lưu trữ trên hệ thống Git cá nhân."

Ngón tay Bách gõ nhanh trên bàn phím, mở ra nhật ký commit Git (Git commit history): "Cô Mai Chi, hãy nhìn vào đây. Từng dòng code, từng thuật toán điều chỉnh nấm men, từng mốc thời gian tối ưu hóa chỉ số nước ao nuôi đều được ghi lại bất biến với timestamp từ năm năm trước cho đến ngày hôm qua dưới tài khoản cá nhân của tôi. Bằng chứng số này có giá trị pháp lý tuyệt đối trước tòa án sở hữu trí tuệ quốc tế. Vạn Phát chỉ cướp được bản tài liệu giấy cứng thô sơ, nhưng họ không có mã nguồn gốc và lịch sử phát triển bất biến này."

Mai Chi nheo mắt nhìn kỹ những dòng commit trên màn hình. Cô lật giở những tài liệu kiểm định kỹ thuật trên iPad của mình, đối chiếu các mốc thời gian một cách vô cùng cẩn trọng. Sau năm phút im lặng nghẹt thở, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo lộ ra vẻ tán thưởng không hề che giấu.

"Tuyệt vời." Mai Chi đẩy gọng kính, giọng nói vô cùng dứt khoát. "Bằng chứng số từ Git và timestamp này hoàn toàn đủ để chúng ta khởi kiện tranh chấp quyền sở hữu trí tuệ và vô hiệu hóa đơn đăng ký của Vạn Phát. Nguyễn Duy Bách, anh không chỉ là một kỹ sư sinh học giỏi, anh còn là một người có tư duy bảo mật hệ thống cực kỳ xuất sắc. Mekong Capital sẵn sàng hợp tác với anh để xây dựng một đế chế cá tra hữu cơ mới, nghiền nát Vạn Phát trên chính mảnh đất An Giang này."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...