Chương 4: Bằng Chứng Thép Xuất Hiện
Chín giờ sáng ngày hôm sau, tại phòng hội nghị cấp cao của Tổng cục Thuế Thành phố Hồ Chí Minh, không khí căng thẳng bao trùm khi đoàn kiểm tra đặc biệt của Cục Thuế đang đối diện với ban lãnh đạo tập đoàn Hoàng Gia.
Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.
Khoảnh khắc ấy kéo dài hơn mọi người tưởng. Có người cúi xuống tránh ánh mắt anh, có người vội nhìn sang chỗ khác, còn đối thủ thì siết chặt tay đến trắng bệch. Sự im lặng không làm cảnh dịu đi; nó khiến cái giá của mỗi lời vu khống trước đó hiện rõ hơn, như một vết mực không thể tẩy.
Anh không đáp bằng lời thề. Anh đặt từng vật chứng lên bàn: bản ghi thời gian, ảnh chụp niêm phong, tin nhắn gốc và biên bản đối chiếu có chữ ký của bên thứ ba. Mỗi thứ đều nhỏ, nhưng khi xếp cạnh nhau, chúng khép lại thành một đường chứng cứ không còn khe hở.
Ông Nguyễn Văn Hoàng, Chủ tịch tập đoàn Hoàng Gia Group, khuôn mặt tái mét, tay siết chặt cốc nước đến mức run rẩy.
Lê Khắc Huy đứng bên cạnh ra sức giải trình với các cán bộ thanh tra.
"Thưa cán bộ, toàn bộ dữ liệu kế toán của chúng tôi đều minh bạch."
"Vụ việc sai lệch thông tin phòng VIP là do cá nhân Trần Gia Huy biển thủ, chúng tôi đã gửi đơn khởi tố lên công an."
Đột nhiên, cánh cửa phòng hội nghị bị đẩy mạnh ra.
Gia Huy bước vào với phong thái vô cùng tự tin, đi bên cạnh anh là Nguyễn Vũ Phương Anh trong trang phục luật sư sắc sảo.
"Lê Khắc Huy, mày vẫn muốn đổ tội cho tao sao?"
Gia Huy cắm chiếc USB màu đen vào cổng kết nối của máy tính trung tâm phòng họp.
Trên màn hình lớn lập tức hiện lên tệp kết xuất dữ liệu Opera PMS nguyên bản, hiển thị hàng trăm giao dịch đặt phòng ảo trị giá hơn sáu mươi tỷ đồng từ năm 2024 đến nay.
Điều kinh khủng hơn, sơ đồ dòng tiền cho thấy toàn bộ số tiền này được chuyển qua tài khoản cá nhân của Lê Khắc Huy và Nguyễn Mỹ Hạnh mở tại Techcombank, hoàn toàn không được hạch toán vào doanh thu báo cáo thuế của khách sạn.
Mỹ Hạnh đứng bên cạnh nhìn màn hình lớn, đôi mắt ả co rút lại, toàn thân run rẩy dữ dội, chiếc điện thoại trên tay rơi xuống nền nhà vỡ tan.
"Không... làm sao nó có thể lấy được tệp dữ liệu mã hóa này..."
Phương Anh bước lên, nện mạnh gót giày xuống sàn cẩm thạch vang lên âm thanh sắc gọn.
"Thưa ban thanh tra, đây là bằng chứng gốc từ hệ thống Opera PMS chưa bị can thiệp."
"Chúng tôi cũng đã nộp kèm sao kê tài khoản ngân hàng thụ hưởng của các đối tượng liên quan."
"Đồng thời, Quỹ đầu tư của chúng tôi đã chính thức hoàn tất thủ tục mua lại một ngàn tỷ đồng nợ xấu của Hoàng Gia Group từ VAMC vào lúc tám giờ ba mươi phút sáng nay."
Phương Anh quay sang nhìn ông Chủ tịch Nguyễn Văn Hoàng với ánh mắt lạnh lùng đầy quyền lực.
"Thưa ông Hoàng, hiện tại chúng tôi là chủ nợ lớn nhất nắm giữ toàn bộ tài sản thế chấp là chuỗi khách sạn Hoàng Gia."
"Nếu ông không lập tức ký văn bản chấp thuận chuyển đổi nợ thành cổ phần chi phối cho chúng tôi, chúng tôi sẽ tiến hành siết nợ phát mại tài sản ngay lập tức!"