Chương 3: Đột Nhập Hầm B2
Đêm khuya, Sài Gòn vẫn nhộn nhịp ánh đèn, Gia Huy âm thầm quay trở lại hầm B2 của khách sạn Hoàng Gia dưới sự giúp đỡ của một người thợ sửa xe quen thuộc.
Khoảnh khắc ấy kéo dài hơn mọi người tưởng. Có người cúi xuống tránh ánh mắt anh, có người vội nhìn sang chỗ khác, còn đối thủ thì siết chặt tay đến trắng bệch. Sự im lặng không làm cảnh dịu đi; nó khiến cái giá của mỗi lời vu khống trước đó hiện rõ hơn, như một vết mực không thể tẩy.
Anh mặc bộ đồ bảo trì màu xanh sẫm, đội mũ sùm sụp để che khuất khuôn mặt đang căng thẳng tột độ.
Trong khi đó, ở phòng làm việc Tổng giám đốc trên tầng cao nhất, Lê Khắc Huy và Nguyễn Mỹ Hạnh đang khui rượu sâm-panh ăn mừng chiến thắng.
"Hạnh à, ngày mai khi tập đoàn đối thủ ký biên bản ghi nhớ sáp nhập, toàn bộ dữ liệu đặt phòng cũ sẽ bị xóa sạch."
"Thằng Huy sẽ phải gánh toàn bộ tội trốn thuế hàng chục tỷ đồng của chúng ta."
"Gã cảnh sát quận một đã nhận tiền của anh rồi, sáng mai lệnh bắt khẩn cấp sẽ được ký."
Mỹ Hạnh nhấp một ngụm rượu, nụ cười kiêu kỳ hiện rõ trên môi.
"Em chỉ tiếc là không được nhìn thấy bộ dạng quỳ gối xin tha của nó khi bị còng tay đi."
Lúc này ở hầm B2, Gia Huy đang quỳ rạp dưới gầm tủ điện kỹ thuật, ngón tay anh mò mẫm tìm kiếm hộp sắt nhỏ giấu kín phía sau bảng mạch điện tử.
Mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm, nhịp tim đập thình thịch như đánh trống liên hồi trong lồng ngực.
Chỉ cần một nhân viên an ninh đi ngang qua phát hiện, anh sẽ bị khép tội đột nhập trái phép và đi tù ngay lập tức.
"Cạch!"
Ngón tay anh chạm vào mép hộp sắt sắc nhọn, kéo mạnh ra.
Chiếc USB màu đen chứa dữ liệu gốc Opera PMS hiển thị dòng chữ "HoangGia_Confidential_2026" nằm nguyên vẹn bên trong.
Đột nhiên, tiếng gót giày và ánh đèn pin quét mạnh về phía góc khuất hầm kỹ thuật.
"Ai đang ở đó? Đứng im!"
Tiếng hét của đội trưởng bảo vệ vang lên dồn dập.
Gia Huy nhanh chóng nhét chiếc USB vào túi quần, lăn người lẩn tránh vào sau chiếc tủ phát điện công suất lớn.
Hơi thở anh nghẹn lại, lưng áp sát vào bức tường bê tông lạnh ngắt, mắt nhìn trừng trừng vào bóng đèn pin đang quét qua quét lại chỉ cách chân anh đúng hai mươi xăng-ti-mét.
Trải qua năm phút căng thẳng như nghẹt thở, đội bảo vệ mới bỏ đi sang hướng khác.
Gia Huy vội vã luồn lách theo lối thoát hiểm lên mặt đất, bước lên chiếc xe Rolls-Royce của Phương Anh đang chờ sẵn.
"Tôi đã lấy được dữ liệu!"