Chương 8: Vị Vua Mới Của Hoàng Gia

Đêm kỷ niệm mười năm chuỗi khách sạn Hoàng Gia diễn ra lúc mười chín giờ tại Grand Ballroom tầng ba — căn phòng tiệc lớn nhất trong tổ hợp mà Trần Gia Huy đã từng bị tống ra khỏi cửa trước như một kẻ vô danh.

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

Khoảnh khắc ấy kéo dài hơn mọi người tưởng. Có người cúi xuống tránh ánh mắt anh, có người vội nhìn sang chỗ khác, còn đối thủ thì siết chặt tay đến trắng bệch. Sự im lặng không làm cảnh dịu đi; nó khiến cái giá của mỗi lời vu khống trước đó hiện rõ hơn, như một vết mực không thể tẩy.

Giờ anh đứng ở lối vào và chờ — không phải như khách, không phải như người bị từ chối, mà như người chủ sở hữu đang kiểm tra lần cuối trước khi cửa mở.

Đội phục vụ di chuyển nhịp nhàng, khăn trải bàn trắng tinh, ly pha lê xếp đều. Mùi hoa huệ từ những bình cắm lớn ở góc phòng thoang thoảng. Tất cả đều đúng như anh đã yêu cầu.

Nguyễn Vũ Phương Anh bước vào từ lối sau bếp, vẫn đang cầm tập checklist của ban tổ chức. Cô dừng lại khi thấy anh.

"Anh ra đây từ khi nào?"

"Mười lăm phút trước." Anh gật đầu về phía sảnh. "Hệ thống âm thanh tầng dưới đang bị nhiễu nhẹ ở kênh trái. Đã báo kỹ thuật chưa?"

"Báo rồi, đang xử lý." Cô nhìn anh một lúc. "Anh đi kiểm tra hay anh đang tránh khách?"

Trần Gia Huy cười khẽ. "Cả hai."

Họ đứng bên nhau nhìn vào Grand Ballroom. Hai trăm ghế, tám mươi bàn tròn, đèn chùm pha lê được hạ xuống đúng độ cao cô đã điều chỉnh ba lần trước đó. Phòng tiệc này sẽ đầy người trong chưa đầy một giờ nữa.

"Mười năm trước họ đuổi anh ra khỏi đây," Phương Anh nói, không phải để nhắc lại vết thương mà như người đang ghi nhận một sự thật lịch sử. "Anh có muốn nói điều đó trong bài phát biểu tối nay không?"

"Không." Anh lắc đầu ngay. "Vì tối nay không phải về anh. Tối nay là về nhân viên đã ở lại trong năm khủng hoảng, về khách hàng đã quay lại sau khi chúng ta thay tên. Anh mà đứng lên kể chuyện anh bị đuổi thì tối nay thành tiệc khoe khoang."

Phương Anh nhìn anh.

"Anh đã nghĩ điều này từ bao giờ?"

"Từ tuần trước khi soạn bài phát biểu." Anh quay sang nhìn cô. "Phương Anh viết phần nào giúp anh thì phần đó luôn tốt hơn phần anh tự viết. Lần này cô không viết giúp."

"Vì lần này anh cần nói bằng giọng của anh."

"Đúng."

Tiếng nhạc từ ban nhạc đang thử soundcheck vang lên — nhẹ, du dương, đúng với không khí anh muốn cho buổi tối này.

Phương Anh nhìn xuống tập checklist trên tay, gạch đi mục cuối cùng. "Mọi thứ đã sẵn sàng."

Anh gật đầu. "Đi thôi."

Họ bước vào Grand Ballroom cùng nhau — không phải bằng lối trình diễn, mà bằng lối bếp phụ quen thuộc của người làm việc trong ngành này. Ánh đèn chùm pha lê đổ xuống sàn đại lý đá trắng.

Trần Gia Huy nhìn căn phòng một lần nữa.

Mười năm trước anh bị tống ra từ cửa trước. Tối nay anh bước vào từ cửa bếp. Không có gì khác nhau trong mắt anh — vì cả hai cửa đều dẫn vào cùng một nơi, và điều quan trọng không phải là anh vào bằng cửa nào mà là anh làm được gì bên trong.

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ. Không ai còn dám gọi chiến thắng ấy là may mắn.

Nhân vật chính đứng lại thêm vài giây sau khi căn phòng vãn người. Anh không cười lớn, cũng không cần khoe khoang. Chỉ khi bàn tay chạm vào tập hồ sơ đã nhàu mép, anh mới hiểu: thứ được lấy lại không chỉ là danh dự, mà là quyền được ngẩng đầu bước tiếp.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...