Chương 4: Cuộc Chiến Tâm Lý: Cạm Bẫy Giăng Ra
Ba giờ trước giờ G, Nguyễn Minh Khang cảm giác như tim mình đập loạn xạ, từng nhịp đập vang lên như tiếng trống trận.
Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.
Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, nhân vật chính không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.
Hơi thở của anh nặng nề, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, làm ướt cả áo sơ mi trắng tinh khôi.
Đứng giữa không gian lạnh lẽo của phòng họp, Khang nhìn thấy ánh mắt đầy tự mãn của đối thủ, Trần Văn Phúc, người đang đứng cạnh tình cũ của anh - Nguyễn Thị Lan.
Ánh mắt của Lan, với nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý, như muốn khẳng định rằng cô đã chọn đúng người để đặt niềm tin.
“Khang, sao anh không ra khỏi đây đi?
Mọi thứ đã kết thúc rồi,” Phúc cười nhạt, giọng điệu châm chọc.
Nghe những lời đó, Khang cảm thấy như có một cơn gió lạnh lùa qua, nhưng anh không cho phép bản thân mình gục ngã.
“Chưa đâu, Phúc.
Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu,” Khang đáp lại, âm thanh đều đặn nhưng trong lòng lại như có một trận bão lớn đang dâng trào.
Khang quay lưng lại, bước ra khỏi phòng họp, lòng anh đang sục sôi với những kế hoạch đã chuẩn bị từ lâu.
Chỉ còn ba giờ nữa, anh sẽ phải chứng minh mình vô tội và lật tẩy mọi âm mưu đen tối.
Trong lúc lén lút đi qua các hành lang, Khang cảm nhận được từng ánh mắt của đồng nghiệp như những mũi tên sắc nhọn, đâm vào lòng tự trọng của anh.
“Họ không hiểu, nhưng không sao, ta sẽ cho họ thấy,” Khang thầm nghĩ, quyết tâm dâng trào trong anh.
Với chiếc điện thoại trong tay, Khang nhanh chóng tìm kiếm mọi thông tin có thể giúp cho kế hoạch của mình, những tập tin ghi âm và bản sao kê tài khoản ngân hàng đã được anh chuẩn bị kỹ càng.
Trong đầu anh, từng hình ảnh của dự án AI và bản demo mà anh đã dày công xây dựng hiện lên rõ nét.
Đó không chỉ là một sản phẩm công nghệ, mà còn là một phần máu thịt của Khang, thể hiện tâm huyết và khát vọng của anh.
“Mình sẽ không để ai cướp đi cơ hội này,” Khang nói thầm, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm.
Nhưng kế hoạch của Khang không chỉ đơn giản là trình bày bản demo mà còn là một cuộc chiến tâm lý, một cuộc chiến mà anh phải đối mặt với những cạm bẫy mà Phúc đã giăng ra.
Trở lại phòng họp, Khang thấy Phúc đã bắt đầu cuộc họp với các cổ đông, ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về phía anh.
“Khang, anh nghĩ mình có thể vào đây sao?” Phúc ngẩng đầu lên, giọng điệu đầy thách thức.
“Tôi không cần sự cho phép của anh,” Khang đáp lại, lòng tự tin dâng trào.
Phúc chỉ tay về phía Khang, và những lời nói của anh ta như một con dao sắc bén, muốn đâm xuyên qua sự tự tin của Khang:
“Mọi người hãy nhìn xem, Khang đã bị sa thải, liệu anh ta có còn đủ khả năng để dẫn dắt dự án này?”
Những ánh mắt nghi ngờ bắt đầu xuất hiện, nhưng Khang không thể để điều đó làm mình chùn bước.
“Tôi có bằng chứng cho thấy mình vô tội,” Khang lên tiếng, giọng nói của anh vang lên đầy thuyết phục.
Nhưng Phúc ngay lập tức phản bác:
“Bằng chứng gì?
Những gì anh có chỉ là những lời nói suông, không có gì đáng tin cậy!”
Khang cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng không thể lùi bước.
“Tôi đã chuẩn bị một bản demo hoàn hảo, một sản phẩm mà mọi người sẽ phải công nhận,” Khang khẳng định, ánh mắt anh kiên định.
“Demo?
Hãy xem chúng ta sẽ đi đến đâu,” Phúc tiếp tục bắn những lời chế giễu, nhưng Khang đã không còn quan tâm.
Trong lòng anh, chỉ có một mục tiêu, đó là lật tẩy được những âm mưu đen tối và chứng minh bản thân mình.
Thời gian trôi qua như một cơn gió nhanh, từng giây từng phút đều mang nặng áp lực lên vai Khang.
Khang đã đến lúc cần phải hành động, và anh quyết định không thể chờ thêm.
“Lan, tôi cần cô giúp đỡ,” Khang quay sang Nguyễn Thị Lan, ánh mắt anh chạm vào đôi mắt đầy mâu thuẫn của cô.
“Cô phải ký hợp đồng tư vấn pháp lý, chuyển nhượng tài sản đứng tên riêng cho tôi,” Khang nói, giọng điệu của anh cương quyết.
Lan nhìn Khang, ánh mắt cô như có chút do dự, nhưng rồi cô cũng gật đầu.
“Được, tôi sẽ giúp anh.
Nhưng anh phải chứng minh mình vô tội,” Lan đồng ý, và Khang cảm nhận được một tia hy vọng.
Cảm giác như một cơn bão sắp ập đến, Khang bắt đầu lên kế hoạch cho bước tiếp theo.
“Mọi thứ sẽ diễn ra như tôi đã dự định,” Khang thầm nhủ, quyết tâm trong lòng càng thêm mạnh mẽ.
Giờ G đã gần kề, và cuộc chiến này không chỉ là về công nghệ mà còn là về danh dự, về sự sống còn trong thế giới đầy cạm bẫy này.