Chương 2: Đột Nhập Vào Hệ Thống Dự Phòng

Ánh đèn neon chói mắt từ những tòa nhà xung quanh hòa quyện với nhịp sống của thành phố Hồ Chí Minh, nhưng trong lòng Nguyễn Minh Khang, mọi thứ như đang sụp đổ.

Ba giờ trước giờ G, không khí trong văn phòng của công ty công nghệ lớn nhất thành phố ngột ngạt như bầu khí quyển trước cơn bão.

Khang đứng giữa một không gian lạnh lẽo, nơi mà từng góc tối như đang dồn ép anh vào bức tường của sự tuyệt vọng.

Thẻ nhân viên đã bị bẻ đôi, máy tính xách tay bị niêm phong, và những ánh mắt nghi ngờ từ đồng nghiệp khiến anh cảm thấy như một tội đồ.

Người yêu cũ, Trần Thúy Hằng, đứng bên đối thủ của anh, ánh mắt mỉm cười đầy tự mãn, như thể đã chắc chắn giành chiến thắng trong cuộc đấu thầu này.

Nhưng không ai biết bí mật mà Khang đang nắm giữ, một bí mật có thể thay đổi tất cả.

Trong đầu anh, hình ảnh bản demo AI mà anh đã dày công làm việc hiện lên rõ nét, nó không nằm trên máy chủ của công ty, mà được lưu trữ an toàn trong hệ thống dự phòng mà anh đã thiết lập.

“Mình phải vào đó…” Khang thì thầm với chính mình, đôi tay siết chặt đến mức rớm máu.

Cuộc chiến đã bắt đầu, và giờ đây anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải chứng minh mình vô tội.

Khang vội vã rời khỏi văn phòng, tim đập loạn xạ trong lồng ngực, nghe rõ mồn một từng nhịp thở nặng nề.

Hành lang dài hun hút dường như không có điểm dừng, nhưng Khang quyết tâm tiến về phía phòng máy chủ.

Hệ thống dự phòng nằm ở tầng hầm, một khu vực mà không nhiều người biết đến, và đặc biệt là không ai có thể truy cập dễ dàng.

Đến nơi, anh đứng trước cánh cửa kim loại nặng nề, nơi có một ổ khóa bảo mật mà chỉ một số người được cấp quyền.

“Mình phải làm gì đó,” anh lẩm bẩm, và trong đầu hiện lên hình ảnh của Nguyễn Thị Lan - nữ chính lý tính mà anh cần phải nhờ cậy.

Cô là một luật sư nổi tiếng, có tầm ảnh hưởng lớn và luôn yêu cầu hợp đồng rõ ràng trước khi tham gia vào bất kỳ giao dịch nào.

Khang biết rằng để thuyết phục Lan, anh phải có những chứng cứ không thể chối cãi.

Nhưng trước tiên, anh cần phải vào được hệ thống dự phòng đã.

Trong khi chờ đợi, Khang lục lại những thông tin mà anh đã ghi nhớ về hệ thống bảo mật, từng ký tự, từng mã số, và cả những cách thức mà anh đã từng sử dụng để truy cập.

“Lần này không thể sai lầm,” anh tự nhủ.

Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu anh.

Khang nhớ rằng đã từng thấy một đồng nghiệp, người đã nghỉ việc cách đây không lâu, có một mã số truy cập mà có thể vẫn còn hoạt động.

“Nếu mình có thể lấy được mã số đó…” Khang nghĩ, và ngay lập tức bắt đầu tìm kiếm số điện thoại của đồng nghiệp.

Với một chút hồi hộp, Khang gọi cho người bạn cũ, lòng anh tràn đầy những suy nghĩ hỗn loạn.

“Alo?” Giọng nói quen thuộc vang lên bên kia đầu dây.

“Là Khang đây.

Mình cần giúp đỡ, có việc khẩn cấp,” Khang nói, giọng điệu gấp gáp.

“Có chuyện gì vậy?” Đầu dây bên kia hỏi, rõ ràng có phần ngạc nhiên.

“Mình bị sa thải và cần vào hệ thống dự phòng.

Có cách nào không?”

“Cái gì?

Hệ thống dự phòng?” Người bạn ngần ngừ.

“Đó là nơi rất nhạy cảm, không thể tùy tiện vào được.”

“Mình không có lựa chọn nào khác.

Mình cần chứng minh mình vô tội trước khi hết thời gian,” Khang nài nỉ.

“Thôi được rồi, mình sẽ gửi cho cậu mã số.”

Khang cảm thấy một chút hy vọng le lói trong lòng, và chỉ trong vài phút, anh nhận được mã số từ đồng nghiệp.

“Cảm ơn, mình sẽ không quên điều này,” Khang nói, lòng tràn đầy biết ơn.

“Cẩn thận nhé, đừng để ai phát hiện,” người bạn cảnh báo.

“Mình biết rồi,” Khang hứa hẹn, và nhanh chóng tắt máy.

Với mã số trong tay, Khang quay lại cánh cửa kim loại, lòng đầy hồi hộp.

Nhưng trước tiên, anh cần phải đảm bảo không ai nhìn thấy mình.

Nhìn quanh, Khang thấy hành lang vắng vẻ, không có ai, và nhanh chóng nhập mã số vào thiết bị quét vân tay bên cạnh cửa.

Đèn xanh bật sáng, và cửa từ từ mở ra, tiếng kêu cọt kẹt vang lên như một lời cảnh báo.

“Mình đã vào được rồi,” Khang thầm nghĩ, lòng đầy phấn khích.

Chưa kịp nghĩ đến điều gì khác, anh lao vào bên trong, nơi không gian bị che phủ bởi những thiết bị công nghệ hiện đại.

Máy chủ chạy ầm ầm, phát ra những tiếng kêu như nhắc nhở rằng thời gian đang trôi qua từng giây.

Khang tiến lại gần một chiếc máy tính, lòng anh đập mạnh khi nhìn thấy màn hình tối màu hiển thị dòng chữ “Xin vui lòng đăng nhập.”

“Được rồi, mình sẽ làm điều này,” anh tự nhủ, tay run rẩy khi nhập mật khẩu.

Chỉ cần một phút nữa, mọi thứ có thể thay đổi.

Với mỗi ký tự được gõ, Khang cảm nhận được áp lực đè nặng lên vai mình.

Cuối cùng, nhấn Enter.

Màn hình sáng lên, và hình ảnh bản demo AI hiện ra trước mắt anh.

“Mình đã tìm thấy nó!” Khang thốt lên, lòng vui mừng như vỡ òa.

Nhưng ngay lúc đó, một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía sau.

Khang quay lại, tim như ngừng đập khi thấy một bóng người đang tiến lại gần.

“Ai đó?” Khang thì thầm, lòng anh tràn đầy lo lắng.

“Nguyễn Minh Khang?” Giọng nói quen thuộc của một nhân viên an ninh vang lên, khiến anh sững sờ.

Khang biết rằng thời gian đang trôi đi, và anh phải nhanh chóng tìm ra cách để thoát khỏi tình huống này.

“Không còn thời gian nữa!” anh thầm nghĩ, và bắt đầu tìm kiếm lối thoát.

Bây giờ, không chỉ cuộc chiến giành lại danh dự của mình bắt đầu, mà còn là cuộc chiến sinh tồn.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...