Chương 8: Lật Mặt Kẻ Phản Bội, Giành Chiến Thắng Cuối Cùng

Ánh đèn rọi sáng sân khấu, khiến Nguyễn Minh Khang cảm thấy như đang đứng giữa một cơn bão tố.

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

Tim anh đập loạn xạ, nghe rõ mồn một từng nhịp gõ vào lồng ngực.

Ba giờ trước giờ G, mọi thứ như sụp đổ trước mắt Khang.

Thẻ nhân viên của anh bị bẻ đôi, máy tính xách tay bị niêm phong như một tội đồ.

Người yêu cũ, Nguyễn Thị Lan, đứng bên đối thủ của anh, ánh mắt mỉm cười đầy tự mãn như đã chắc chắn giành chiến thắng.

Họ không biết rằng, bản demo thật của dự án AI chưa từng nằm trên máy chủ công ty.

Đó là một bí mật được Khang giấu kín, chỉ chờ thời cơ để lật ngược thế cờ.

Với sự bình tĩnh lạ thường, Khang bước lên sân khấu, ánh mắt tự tin, gương mặt thể hiện một quyết tâm mãnh liệt.

“Chào mọi người, tôi là Nguyễn Minh Khang.

Hôm nay tôi sẽ không chỉ đấu thầu mà còn phơi bày sự thật.”

Giọng nói của Khang vang vọng khắp hội trường, khiến mọi người phải chú ý.

Đám đông im lặng, nhiều ánh mắt tò mò đổ dồn về phía anh.

Lan nhướng mày, bất ngờ trước sự xuất hiện này, nhưng vẫn tỏ ra điềm tĩnh.

Khang lấy một thiết bị USB từ túi áo, giơ lên trước mặt mọi người.

“Đây là bằng chứng cho thấy tôi không hề tham gia vào âm mưu nào cả.”

Nghe vậy, ánh mắt của đối thủ Khang, một người đàn ông tên là Quang, thoáng chốc trở nên sắc lạnh.

“Mày đang đùa à, Khang?

Mày nghĩ cái thứ đó có thể cứu mày sao?”

Khang không trả lời, chỉ cắm USB vào máy tính trên sân khấu.

Một bảng điều khiển hiện lên, ánh sáng nhấp nháy từ màn hình khiến không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

“Đây là bản ghi âm cuộc hội thoại giữa những người đã âm thầm âm mưu sa thải tôi.”

Mọi người trong hội trường dồn ánh mắt vào màn hình, khi Khang nhấn nút play.

Giọng nói của Quang vang lên, đầy tự mãn: “Chỉ cần loại bỏ Khang, chúng ta sẽ dễ dàng giành chiến thắng.”

Không khí trong phòng như đóng băng, mọi người đều há hốc miệng khi nghe những lời này.

Lan mặt mày tái mét, không thể tin nổi vào những gì đang diễn ra.

Khang không dừng lại ở đó, anh tiếp tục: “Và đây, là bản sao kê tài khoản ngân hàng mà tôi đã thu thập được.”

Anh chuyển sang một tập tin khác, hiển thị dòng tiền bất hợp pháp chảy từ tài khoản của Quang.

“Mỗi dòng tiền này đều có chữ ký của bạn.

Bạn không thể phủ nhận điều này.”

Quang bắt đầu toát mồ hôi, ánh mắt hoảng loạn, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh.

“Mày đang làm gì vậy, Khang?

Mày sẽ không bao giờ thắng được.”

Khang không quan tâm đến sự đe dọa của Quang.

“Và đây là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có chữ ký số CA, chứng minh rằng tôi không hề tham gia vào kế hoạch này.”

Khang giơ cao bản sao hợp đồng, khiến mọi người càng thêm ngỡ ngàng.

Ánh mắt của Lan giờ đã không còn tự mãn như trước, thay vào đó là sự hoang mang hiện rõ trên gương mặt.

Khang quay lại với đám đông, ánh mắt kiên định: “Tôi không phải là kẻ phản bội.

Tôi là người duy nhất có thể đưa dự án AI này đến thành công.”

Những tiếng xì xào bắt đầu vang lên trong đám đông, nhiều người nhìn nhau, sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm về phía Quang.

Khang tiếp tục: “Tôi muốn mọi người sáng suốt.

Đừng để những kẻ như Quang đưa ra quyết định sai lầm.”

Quang dường như không còn sức chống cự, ánh mắt của hắn đã lộ rõ sự hoảng sợ.

“Mày không thể làm vậy, không thể…”

Nhưng Khang đã không để hắn có cơ hội nói thêm.

“Tôi đã chuẩn bị tất cả bằng chứng cần thiết để chứng minh sự trong sạch của mình và lật mặt những kẻ đứng sau âm mưu này.”

Hội trường trở nên im lặng, và Khang cảm nhận được mọi ánh mắt đang đổ dồn về mình.

Với một nụ cười tự tin, Khang nói tiếp: “Tôi muốn mọi người hãy nhớ rằng, trong thế giới công nghệ, sự thật sẽ luôn chiến thắng.”

Cuối cùng, khi những lời này vang lên, Khang biết rằng mình đã giành chiến thắng.

Không chỉ là một cuộc đấu thầu, mà là một cuộc chiến vì sự công bằng và sự thật.

Nguyễn Minh Khang, kẻ từng bị coi là kẻ thất bại, giờ đây đã trở thành người hùng trong mắt mọi người.

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ. Không ai còn dám gọi chiến thắng ấy là may mắn.

Nhân vật chính đứng lại thêm vài giây sau khi căn phòng vãn người. Anh không cười lớn, cũng không cần khoe khoang. Chỉ khi bàn tay chạm vào tập hồ sơ đã nhàu mép, anh mới hiểu: thứ được lấy lại không chỉ là danh dự, mà là quyền được ngẩng đầu bước tiếp.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...