Chương 1: Mưa Tầm Tã và Sự Thất Bại

"Ký đi, rồi bước ra khỏi đây. Từ giờ chuyện này không còn chỗ cho người như anh nữa."

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

Câu nói ấy rơi xuống trước mặt nhân vật chính như một cái tát công khai. Trong vài giây, tất cả ánh mắt trong căn phòng đều dồn về phía anh: khinh miệt, hả hê, chờ anh cúi đầu. Nhưng chính khoảnh khắc bị dồn đến chân tường ấy lại khiến anh nhớ rõ từng chứng cứ, từng chữ ký, từng sai lệch đã bị che dưới lớp hào nhoáng của câu chuyện Thần Y Quận 5: Kẻ Cướp Công Trình và Siêu Tỷ Phú.

Giữa cơn mưa tầm tã trên đường Nguyễn Trãi, Trần Duy đứng như một bức tượng gỗ, đôi bàn tay lạnh ngắt cầm chặt hồ sơ nghiên cứu đã bị cướp.

Ánh mắt anh vằn tia máu, lòng đầy căm phẫn, nhưng không còn đường lùi.

Trần Duy, một bác sĩ trẻ, luôn tự hào về ước mơ cứu người, giờ đây lại thấy mình trở thành kẻ thất bại với phòng khám nhỏ xíu ở Quận 5.

Những giọt mưa nặng nề rơi xuống, hòa cùng với những giọt nước mắt tựa như mồ hôi trên trán anh, tạo nên một bức tranh u ám, đầy tuyệt vọng.

Hồ sơ trong tay anh chính là mồ hôi, công sức của bao năm tháng miệt mài nghiên cứu về độc chất TX-9 - một căn bệnh quái ác mà anh đã dồn hết tâm huyết để tìm ra phương pháp chữa trị.

Nhưng giờ đây, tất cả đã bị cướp đi bởi sếp cũ của anh, người mà anh từng kính trọng, giờ lại trở thành kẻ thù không đội trời chung.

Trần Duy nghiến chặt hàm răng, từng chữ trong hồ sơ như đâm vào tâm trí anh, nhắc nhở về những ngày tháng khó khăn và nỗ lực không ngừng nghỉ.

Mọi thứ dường như đang đảo lộn.

Những ký ức chua chát tràn về, khi anh còn là một bác sĩ xuất sắc tại bệnh viện lớn, nơi mà những giải thưởng danh giá không ngừng đến với anh.

Nhưng giờ đây, anh chỉ còn là một kẻ lang thang, đứng giữa con đường ngập nước, không biết phải làm gì tiếp theo.

Bất chợt, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

Trần Duy nhìn vào màn hình, một số điện thoại lạ hiện lên, nhưng điều gì đó trong lòng anh khiến anh cảm thấy cần phải nghe.

“Alo?” - Anh nói, giọng nói vừa thận trọng vừa đầy lo lắng.

“Trần Duy, phải không?

Tôi là Nguyễn Thùy Linh.” - Giọng nói của nữ tổng tài bí ẩn vang lên, lạnh lùng nhưng đầy sức mạnh.

Nghe đến tên cô, lòng anh bỗng dậy sóng.

Nguyễn Thùy Linh, một người phụ nữ mà anh chỉ nghe qua lời đồn đãi, là một trong những nữ doanh nhân quyền lực nhất Sài Gòn.

“Tôi đã nghe về bạn, và tôi biết chuyện gì đã xảy ra.” - Cô tiếp tục, giọng điệu không có chút thương hại nào.

“Tôi không cần sự thương hại!” - Trần Duy không thể kiềm chế, giọng anh đã trở nên cao vút, đầy tức giận.

“Tôi không có ý đó.” - Cô đáp lại, lạnh lùng.

“Tôi có một đề nghị cho bạn.”

“Đề nghị?” - Anh hỏi, lòng chợt bùng lên sự nghi ngờ.

“Hợp đồng hôn nhân.

Bạn cần một sự bảo đảm, và tôi cần một bác sĩ giỏi.”

“Cô đang đùa à?” - Trần Duy không thể tin vào tai mình, cảm giác như mình đang lạc vào một giấc mơ điên rồ.

“Không, tôi không đùa.” - Nguyễn Thùy Linh nhấn mạnh.

“Tôi muốn bạn làm việc cho tôi, và tôi sẽ giúp bạn lấy lại những gì đã mất.”

Trần Duy nuốt nước bọt, trái tim anh đập nhanh như một cơn bão.

“Nhưng tôi không thể…” - Anh lắp bắp, cảm giác như tất cả mọi thứ đang sụp đổ quanh mình.

“Bạn có 24 giờ để thu thập bằng chứng chống lại kẻ cướp công trình - sếp cũ của bạn.” - Cô cắt ngang, giọng nói như một lệnh truyền.

“Bằng chứng?” - Anh hỏi lại, lòng nôn nao.

“tập tin ghi âm cuộc họp có chữ ký số CA của hắn, bản sao kê tài khoản ngân hàng chứng minh dòng tiền bẩn, và trích xuất camera an ninh tại bệnh viện.” - Cô nói một cách dứt khoát.

Trần Duy cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, như thể mọi thứ đang diễn ra quá nhanh.

“Tại sao tôi phải tin cô?” - Cuối cùng, anh hỏi, sự nghi ngờ vẫn không thể dứt bỏ.

“Bởi vì tôi có thể giúp bạn.” - Giọng nói của cô kiên quyết.

“Và nếu bạn không làm theo, bạn sẽ mất tất cả, không chỉ riêng mình mà còn cả những bệnh nhân của bạn.”

Những lời của cô như một cú sốc, như một nhát dao đâm vào trái tim anh.

“Tôi sẽ suy nghĩ.” - Anh nói, mặc dù không biết mình có thể làm gì trong 24 giờ tới.

“Hãy nhanh lên, Trần Duy.

Thời gian không chờ đợi ai cả.” - Cô tắt máy, để lại anh với những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Trần Duy đứng giữa cơn mưa, nước mắt lẫn với nước mưa, lòng anh nặng trĩu với những quyết định sắp tới.

Liệu anh có đủ can đảm để đứng lên và chiến đấu vì những gì mình đã mất?

Liệu anh có thể tin vào một người phụ nữ bí ẩn như Nguyễn Thùy Linh?

Trong lòng anh, một ngọn lửa đã được thắp sáng, nhưng liệu nó có đủ sức mạnh để cứu rỗi cả một thế hệ khỏi hiểm họa độc chất TX-9?

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...