Chương 6: Dòng Tiền Bẩn và Bí Ẩn TX-9

Từng giọt mưa rơi xuống như những mũi dao sắc nhọn, đâm vào gương mặt Trần Duy khi anh đứng lặng lẽ dưới mái hiên một quán cà phê nhỏ trên đường Nguyễn Trãi.

Hình ảnh của bệnh viện, nơi anh từng làm việc, giờ đây chỉ còn là một kỷ niệm đau thương, một vết thương lòng không thể nào xóa nhòa.

Trong tay anh là chiếc máy tính xách tay cũ kỹ, nhưng trong nó chứa đựng cả một thế giới thông tin mà anh đang tìm kiếm.

Với từng ngón tay run rẩy, Duy mở tập tin dữ liệu mà anh đã sao chép từ máy tính của sếp cũ, những thông tin về dòng tiền mà anh cần phải phân tích.

Ánh sáng từ màn hình máy tính làm nổi bật những đường nét mệt mỏi trên gương mặt anh, trong khi lòng anh như đang hòa quyện giữa hy vọng và sợ hãi.

“Cần phải nhanh lên, chỉ còn 24 giờ nữa,” anh tự nhủ với bản thân.

Những con số lướt qua mắt anh, nhưng một dòng tiền bẩn đột ngột thu hút sự chú ý của anh.

“Mười triệu đồng chuyển từ tài khoản của mình sang tài khoản của một công ty ma?”

Trán anh nhăn lại, miệng mím chặt.

Đó chính là số tiền mà sếp cũ của anh đã dùng để đẩy TX-9 ra thị trường mà không ai biết, như thể nó là một sản phẩm bình thường.

“Mình phải tìm ra bằng chứng cụ thể,” anh nghĩ, và bắt đầu tra cứu các giao dịch liên quan.

Giữa những con số mờ nhạt, một cái tên xuất hiện: Nguyễn Văn Hòa, giám đốc một công ty thầu xây dựng.

Duy không thể tin vào mắt mình, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dài trên trán.

“Nguyễn Văn Hòa,” anh lẩm bẩm, “Người đã ký hợp đồng với bệnh viện để thực hiện công trình xây dựng.”

Trong khoảnh khắc, một hình ảnh mơ hồ hiện lên trong đầu anh - những buổi họp, những bản hợp đồng mà anh đã từng ký.

“Tại sao lại có sự liên quan giữa TX-9 và những bệnh nhân?”

Đầu óc anh quay cuồng với những suy nghĩ, nhưng anh biết rằng mình cần phải tìm ra câu trả lời.

“Mình phải quay lại bệnh viện,” anh quyết định.

Chạy ra khỏi quán cà phê, Trần Duy cảm nhận được cơn mưa như một thử thách, nhưng anh không thể chùn bước.

Bệnh viện nằm ở đầu phố, ánh đèn neon vẫn nhấp nháy, nhưng ánh sáng đó dường như không làm anh thấy an lòng.

Khi bước vào bệnh viện, không khí nặng nề và u ám tấn công vào anh.

“Tìm hồ sơ bệnh nhân,” anh thì thầm, như thể nói với chính mình.

Trần Duy lao về phía văn phòng hồ sơ, nơi mà anh đã từng làm việc với niềm đam mê.

Đôi tay anh run run khi lật từng trang hồ sơ, nhưng anh không thể dừng lại.

“Có thể có một cái gì đó liên quan đến TX-9 trong hồ sơ,” anh tự nhủ.

Cuối cùng, sau hàng giờ tìm kiếm, một cái tên đã thu hút sự chú ý của anh: Lê Thị Hằng, một bệnh nhân đã từng nhập viện với triệu chứng kỳ lạ.

Những triệu chứng mà Duy đã từng ghi nhận: đau đầu, buồn nôn, và cuối cùng là hôn mê.

“Đây rồi,” anh thốt lên, lòng tràn đầy phấn khích.

Trong hồ sơ, có một ghi chú về việc bệnh nhân này đã tham gia vào một cuộc thử nghiệm lâm sàng cho một loại thuốc mới.

“TX-9?”

Trần Duy cảm thấy như máu trong người anh đông lại.

Thời gian như ngừng trôi khi anh lật từng trang, tìm kiếm thông tin về thử nghiệm này.

“Bằng chứng, mình cần bằng chứng,” anh thì thầm, và lòng quyết tâm càng thêm mạnh mẽ.

Đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện - Nguyễn Thùy Linh, nữ tổng tài bí ẩn mà anh đã gặp trước đó.

Ánh mắt của cô sắc lạnh, nhưng có chút lo lắng.

“Trần Duy, anh đang làm gì ở đây?” cô hỏi, giọng nói đầy nghi ngờ.

“Tôi đang tìm bằng chứng về TX-9,” anh đáp, nét mặt kiên quyết.

“TX-9?” Cô nhắc lại, cảm giác như đã nắm bắt được điều gì đó quan trọng.

“Tôi cần chứng minh rằng nó liên quan đến những ca bệnh tại bệnh viện này,” anh nói, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Chúng ta cần phải làm việc cùng nhau,” Thùy Linh nói, ánh mắt cô lóe lên sự thông minh.

“Được, nhưng tôi không thể tin tưởng cô hoàn toàn,” anh cảnh giác.

“Tôi hiểu, nhưng thời gian không chờ đợi ai cả,” cô nhấn mạnh, “Hãy cho tôi biết những gì anh cần.”

Và thế là, hai người họ, một bác sĩ và một tổng tài, bước vào cuộc chiến cam go, không chỉ để bảo vệ bản thân mà còn để cứu lấy những sinh mạng khác.

Cả hai cùng nhau lần theo dấu vết của dòng tiền, mỗi giây phút đều trở thành một cuộc đối đầu với thời gian, với những hiểm họa đang rình rập.

“Chúng ta sẽ không để TX-9 hủy hoại thêm nữa,” Trần Duy thề trong lòng, nhìn Thùy Linh với ánh mắt đầy quyết tâm.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...