Chương 2: Hợp Đồng Hôn Nhân Bí Ẩn
Trong cơn mưa tầm tã, những giọt nước từ mái hiên rơi xuống, tạo thành những vũng nước nhỏ trên mặt đường Nguyễn Trãi.
Trần Duy đứng đó, tay ôm hồ sơ nghiên cứu bị cướp, lòng ngổn ngang trăm mối.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, anh cảm thấy sự cô đơn và thất bại đè nặng trên vai.
Giữa dòng người tấp nập, bỗng dưng, một chiếc ô tô sang trọng dừng lại trước mặt anh.
Cửa xe mở ra, và từ trong đó, một người phụ nữ bước ra, mái tóc dài buông lơi, hất lên những giọt nước mưa đang rơi xuống.
Nguyễn Thùy Linh, một tổng tài trẻ tuổi với ánh mắt sắc sảo, đang nhìn anh bằng sự kiên quyết.
Cô mặc một bộ vest đen tinh tế, khiến cho sự bí ẩn của cô càng thêm phần cuốn hút.
“Trần Duy, đúng không?” cô hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy quyền.
Trần Duy ngước mắt lên, ánh mắt vẫn còn vằn tia máu, lòng đầy căm phẫn nhưng cũng không khỏi ngạc nhiên.
“Tôi là Nguyễn Thùy Linh, và tôi đến để giúp anh,” cô nói, bước lại gần.
“Giúp tôi?” Trần Duy hỏi, giọng đầy hoài nghi, nhưng bên trong, một tia hy vọng le lói.
“Tôi biết về tình hình của anh,” cô nói, đưa tay ra lấy hồ sơ trong tay anh.
“Đây là tài liệu về độc chất TX-9, đúng không?”
Trần Duy gật đầu, cảm thấy lòng mình chao đảo.
“Tôi có một đề nghị cho anh,” Thùy Linh tiếp tục, ánh mắt cô sắc bén như dao.
“Hợp đồng hôn nhân,” cô nói, rút từ trong túi ra một tờ giấy và đưa cho anh.
“Hôn nhân?” Trần Duy nhíu mày, không thể tin vào tai mình.
“Đúng vậy,” cô khẳng định, “Đó sẽ là một hợp đồng ràng buộc chúng ta về mặt pháp lý, và tôi sẽ đảm bảo tài chính cho phòng khám của anh.”
“Tại sao tôi phải làm điều đó?” Trần Duy hỏi, sự nghi ngờ vẫn hiện rõ trên gương mặt anh.
“Bởi vì tôi cần một người như anh,” Thùy Linh trả lời, “Một người có kiến thức chuyên môn để cùng tôi chống lại những kẻ cướp công trình.”
“Kẻ cướp công trình?” Trần Duy gặng hỏi, lòng anh dâng lên sự tò mò.
“Sếp cũ của anh,” cô nói, “Người đã cướp hồ sơ của anh và đang âm thầm thực hiện kế hoạch độc hại.”
Trần Duy cảm thấy cơn giận trong lòng dâng cao, nhưng cũng nhận ra cơ hội hiếm có này.
“Và nếu tôi từ chối?” anh hỏi.
“Nếu anh từ chối, anh sẽ chỉ còn lại nỗi thất bại và những mảnh vụn của quá khứ,” cô đáp.
Trần Duy trầm ngâm, lòng anh như một cơn bão, giữa lý trí và cảm xúc.
“Thời gian không còn nhiều,” Thùy Linh nhấn mạnh, “Chúng ta chỉ có 24 giờ để thu thập bằng chứng.”
“Bằng chứng?” Trần Duy hỏi, cảm giác hồi hộp dâng trào.
“Có một tập tin ghi âm cuộc họp của sếp cũ, có chữ ký số CA,” cô giải thích, “Cùng với bản sao kê tài khoản ngân hàng chứng minh dòng tiền bẩn.”
“Và tôi cần phải làm gì?” Trần Duy hỏi, cảm giác như đã tìm thấy ánh sáng giữa bóng tối.
“Ký vào hợp đồng này, và chúng ta sẽ bắt đầu ngay lập tức,” Thùy Linh nói, ánh mắt cô không rời khỏi anh.
Trần Duy cầm hợp đồng trong tay, giấy đã ướt bởi mưa, nhưng nó như một khởi đầu mới.
“Được, tôi sẽ ký,” anh quyết định, lòng dâng lên sự kiêu hãnh.
Thùy Linh mỉm cười, nụ cười đầy tự tin, như thể cô đã có trong tay mọi thứ.
“Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu,” cô nói, ánh mắt thách thức.
Trần Duy cảm thấy căm phẫn và quyết tâm, nhưng cũng biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng.
“Hãy chuẩn bị, vì chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu vì danh dự của anh, mà còn vì mạng sống của hàng triệu người khác,” cô nhấn mạnh.
Trần Duy gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm.
Họ sẽ cùng nhau đối mặt với những thử thách, và lần này, anh sẽ không để bản thân thất bại thêm một lần nữa.
Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu.