Chương 4: Cuộc Đua Với Thời Gian Bắt Đầu

Giữa cơn mưa nặng hạt trên đường Nguyễn Trãi, không khí như bị nén lại, tạo ra một cảm giác căng thẳng và hồi hộp bao trùm lấy Trần Duy.

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

Anh đứng đó, giữa dòng người hối hả và những chiếc ô đủ màu sắc, tay cầm hồ sơ nghiên cứu mà vừa mới bị cướp mất, lòng ngổn ngang muôn vàn cảm xúc.

Ánh mắt anh vằn tia máu, gương mặt tái nhợt vì thiếu ngủ và lo âu, nhưng trong sâu thẳm lại chứa một quyết tâm mãnh liệt.

“Tôi không thể để điều này xảy ra,” anh thầm nghĩ.

Trần Duy biết rằng thời gian đang trôi đi từng giây một, và chỉ còn 24 giờ để thu thập bằng chứng chống lại kẻ cướp công trình, kẻ từng là sếp của anh.

Quay lại phòng khám nhỏ xíu của mình, anh thấy Nguyễn Thùy Linh đang ngồi trên chiếc ghế da đen, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng của cô.

“Chúng ta cần bắt đầu ngay bây giờ,” cô nói, giọng điềm tĩnh nhưng không kém phần quyết đoán.

“Đúng vậy.

Tôi cần phải tìm được tập tin ghi âm cuộc họp mà tôi đã để lại trong máy tính,” Trần Duy gật đầu, cảm nhận được sự gấp gáp trong từng nhịp tim của mình.

Nguyễn Thùy Linh đứng dậy, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào anh.

“Chúng ta sẽ đi đến bệnh viện trước, nơi có camera an ninh.

Chúng ta có thể tìm được hình ảnh về cuộc họp đó.”

Trần Duy không thể không nể phục sự lý trí của Thùy Linh, cô như một cơn gió mát giữa mùa hè oi ả, luôn biết cách điều phối mọi thứ sao cho hợp lý.

Hai người nhanh chóng rời khỏi phòng khám, xe ô tô của Thùy Linh chạy vút qua những con đường trơn trượt.

“Tôi đã chuẩn bị sẵn một chiếc máy tính xách tay, có thể vào hệ thống camera của bệnh viện,” Thùy Linh nói, đôi mắt không rời khỏi con đường phía trước.

“Cô thật sự đã chuẩn bị rất kỹ càng,” Trần Duy thầm nghĩ, lòng không khỏi cảm thấy ấm áp vì sự hỗ trợ của cô.

Tuy nhiên, sự căng thẳng vẫn không ngừng gia tăng khi họ đến bệnh viện.

Cánh cửa bệnh viện lớn mở ra, và không khí bên trong dường như nặng nề hơn cả bên ngoài trời mưa.

Trần Duy dẫn Thùy Linh đến phòng an ninh, nơi có những màn hình lớn đang phát hình ảnh từ các camera.

Nhưng khi bước vào, họ bị một bảo vệ cản lại.

“Xin lỗi, đây là khu vực cấm,” ông ta nói, giọng lạnh lùng.

“Chúng tôi cần xem camera an ninh ngay lập tức,” Thùy Linh mạnh mẽ đáp lại, không để cho sự cản trở đó làm chùn bước.

Bảo vệ nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ, nhưng Trần Duy không thể chờ đợi thêm nữa.

“Tôi là Trần Duy, bác sĩ tại đây.

Tôi cần chứng minh rằng có một cuộc họp quan trọng đã diễn ra vào chiều hôm qua,” anh nói, giọng căng thẳng nhưng tự tin.

Bảo vệ vẫn không nhúc nhích, đôi mày nhíu lại, như thể đang cân nhắc giữa sự mệnh lệnh và lòng trung thành.

“Không thể,” ông ta lắc đầu, “các bạn không có quyền.”

“Chúng tôi có quyền, và đây là giấy tờ của bệnh viện,” Thùy Linh rút ra một tờ giấy có chữ ký của Giám đốc bệnh viện mà cô đã chuẩn bị từ trước.

Ánh mắt bảo vệ thoáng chút chao đảo, nhưng vẫn giữ nguyên lập trường.

“Tôi không thể làm trái quy định.”

Trần Duy cảm thấy như mọi hy vọng đang đổ sập trước mắt.

“Chúng ta không còn thời gian!” anh quát lên, giọng đầy áp lực.

Thùy Linh nhanh chóng đưa tay chạm vào cánh tay anh, như muốn trấn an, nhưng ánh mắt cô lại quyết liệt hơn bao giờ hết.

“Chúng ta cần tìm cách khác,” cô thì thầm, “hãy suy nghĩ thật kỹ.”

Trần Duy hít một hơi thật sâu, cảm giác như mọi thứ đang dồn nén trong lồng ngực.

“Chúng ta có thể lấy thông tin từ hệ thống máy tính của bệnh viện.”

“Đúng vậy,” Thùy Linh đồng tình, “nếu chúng ta vào được phòng máy tính, có thể tìm thấy tập tin ghi âm và hình ảnh.”

“Nhưng làm thế nào để vào được đó?” Trần Duy hỏi, ánh mắt trở nên lo lắng.

Nguyễn Thùy Linh mỉm cười, ánh mắt sáng lên trong cơn bão tố.

“Tôi có một người bạn làm trong phòng IT,” cô nói, “chúng ta có thể nhờ anh ấy.”

“Đi thôi, không có thời gian để chần chừ,” Trần Duy nhấn mạnh, lòng đầy hy vọng.

Hai người lập tức rời khỏi bệnh viện, hướng về một quán cà phê gần đó, nơi mà Thùy Linh đã hẹn trước với người bạn của mình.

Trong không gian ẩm ướt, mùi cà phê rang xay hòa quyện với tiếng máy xay, tạo ra một bầu không khí ấm áp, nhưng Trần Duy không thể cảm nhận được sự thoải mái đó.

“Cậu có thể giúp chúng tôi không?” Thùy Linh hỏi ngay khi ngồi xuống bàn, ánh mắt kiên định.

Người bạn của cô, một chàng trai có vẻ ngoài khôi ngô, gật đầu.

“Tôi có thể, nhưng sẽ rất nguy hiểm nếu bị phát hiện.”

“Chúng tôi không có thời gian,” Trần Duy thốt lên, không thể kiềm chế được cảm xúc.

“Chúng tôi cần bằng chứng để cứu bệnh nhân và chống lại kẻ xấu.”

Chàng trai gật đầu, ánh mắt nghiêm túc.

“Nếu vậy, chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”

Cả ba người nhanh chóng rời khỏi quán cà phê, lòng đầy hy vọng nhưng cũng nặng trĩu nỗi lo lắng.

Trần Duy cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể thời gian đã bắt đầu đếm ngược.

Họ không chỉ chiến đấu với kẻ thù bên ngoài mà còn phải đối mặt với sự khốc liệt của thời gian.

Mỗi giây trôi qua như một mũi tên, và họ phải hành động trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.

“Chúng ta sẽ lấy lại danh dự và cứu những người vô tội,” Trần Duy thầm nghĩ, lòng đầy quyết tâm.

Cuộc đua với thời gian đã bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...