Chương 5: Cơn Bão Đen

Trời vẫn mưa tầm tã, những giọt nước như những mũi tên sắc nhọn đâm vào mặt Trần Duy khi anh chạy ra khỏi bệnh viện.

Hồ sơ nghiên cứu TX-9 trong tay anh nặng trĩu, không chỉ vì giấy tờ mà còn vì trọng trách mà nó mang lại.

Tựa như một cơn bão đang kéo đến, áp lực đè nặng lên vai anh, khiến nhịp tim đập loạn xạ.

Ánh mắt anh ráo hoảnh và đầy căm phẫn khi nhớ lại hình ảnh kẻ đã cướp đi giấc mơ của mình - sếp cũ, người mà anh từng kính trọng.

Giờ đây, trong mắt anh, người đó chỉ là một kẻ tham lam, sẵn sàng nhún nhường nhân phẩm người khác để thỏa mãn dục vọng cá nhân.

“Mày sẽ không thoát đâu, Duy!” - giọng nói của hắn vang vọng trong đầu như một lời đe dọa.

Khi bước chân anh lướt qua những con phố quen thuộc của Quận 5, ký ức về những ngày tháng làm việc chăm chỉ, sống trong những giấc mơ lớn lao bỗng trở về.

Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vụn.

Chợt, anh nghe thấy tiếng động lạ phía sau.

Nỗi lo sợ dâng trào trong lòng, Trần Duy quay đầu lại.

Ba người đàn ông vạm vỡ, ánh mắt sắc lạnh như dao, đang tiến về phía anh.

“Chạy đi đâu, bác sĩ?” - một tên trong số họ cười khẩy, để lộ hàm răng trắng bóng, như thể hắn đang thưởng thức một món ăn ngon.

“Tôi không có thời gian cho mấy trò hề này!” - Trần Duy cắn môi, cố gắng giữ bình tĩnh.

Nhưng trong lòng, anh không thể không cảm thấy hồi hộp.

“Hãy giao nộp hồ sơ đó cho chúng tôi, và mọi chuyện sẽ tốt đẹp.” - Tên thứ hai tiến lại gần, tay vung lên như thể sẵn sàng tấn công.

Trần Duy biết rằng không còn đường lùi.

“Tôi sẽ không để các người chiếm đoạt nó!” - Anh gằn giọng, máu trong người như sôi lên.

Đột nhiên, tên thứ ba lao tới, tay nắm chặt thành đấm, hạ gục Trần Duy bằng một cú đấm mạnh vào bụng.

Trần Duy cảm thấy như có một chiếc xe tải vừa đâm vào mình, hơi thở bị cắt đứt, anh ngã quỵ xuống đất.

“Đừng cố gắng phản kháng, bác sĩ.

Chúng tôi chỉ làm theo lệnh.” - Hắn nhếch mép, ánh mắt không một chút thương xót.

Trần Duy cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng đau đớn khiến anh không thể làm gì hơn.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, anh không biết phải làm gì tiếp theo.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, hình ảnh của Nguyễn Thùy Linh hiện lên trong tâm trí anh.

Một người phụ nữ bí ẩn, mạnh mẽ, có thể là ánh sáng cuối đường hầm trong lúc này.

“Thùy Linh...” - anh thì thào, như thể cầu nguyện.

Trong lúc những gã bảo vệ tiếp tục đe dọa, Trần Duy bỗng nghe thấy tiếng động từ một góc phố.

“Duy!” - một giọng nói quen thuộc vang lên, khiến lòng anh bừng bừng hy vọng.

Nguyễn Thùy Linh xuất hiện, mặc chiếc áo vest trắng, tóc xõa dài, ánh mắt sắc bén như dao.

“Buông anh ấy ra!” - Cô quát lên, từng từ như những viên đạn bắn thẳng vào những kẻ tấn công.

Chúng quay lại, bất ngờ trước sự xuất hiện của cô.

“Mày là ai?” - tên vạm vỡ nhất hỏi, có chút nghi ngại.

“Tôi là người sẽ không để các người làm hại anh ấy!” - Thùy Linh khẳng định, đôi chân đứng vững, không hề có dấu hiệu sợ hãi.

Trần Duy cảm thấy một sức mạnh từ cô, như thể một luồng điện chạy qua cơ thể.

“Cô không nên xen vào chuyện này!” - Tên thứ hai đe dọa, nhưng giọng điệu của hắn đã bắt đầu có chút chùng lại.

“Nếu các người không muốn gặp rắc rối lớn, hãy rời khỏi đây ngay lập tức.” - Thùy Linh không bước lùi, thậm chí còn tiến lên một bước.

Một trong những gã bảo vệ liếc nhìn nhau, như thể đang đánh giá tình hình.

“Chúng tôi không muốn làm tổn thương cô, nhưng nếu phải...” - tên đó ngập ngừng.

“Nếu phải gì?” - Thùy Linh ngắt lời, ánh mắt cô như những tia chớp, đầy quyết tâm.

Một giây trôi qua, rồi hai giây, sự im lặng bao trùm khung cảnh đầy căng thẳng.

Trần Duy nín thở, không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Cuối cùng, tên vạm vỡ nhất bật cười, nhưng nụ cười đó lại mang theo sự cay nghiệt.

“Chúng tôi sẽ không rời đi đâu, và cô cũng sẽ phải hối hận khi can thiệp vào chuyện của chúng tôi.”

“Hãy thử xem!” - Thùy Linh nói, âm thanh mạnh mẽ như sấm sét.

Trần Duy cảm thấy một sức mạnh mới trong lòng, như thể một ngọn lửa đang bùng cháy.

“Cô có thể giúp tôi, phải không?” - Anh thì thào, ánh mắt nhìn về Thùy Linh, cầu mong sự cứu rỗi.

“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” - Cô gật đầu, kiên định.

Giây phút đó, mọi thứ như ngừng lại.

Trần Duy biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cùng với Thùy Linh, họ sẽ chiến đấu tới cùng.

“Cảnh sát sẽ không ở xa đâu.” - Thùy Linh thì thầm, như một lời động viên.

Trần Duy nắm chặt tay, quyết tâm trong lòng dâng trào.

“Chúng ta không thể để TX-9 hủy hoại cuộc sống của nhiều người.” - Anh nói, ánh mắt nhìn về phía những kẻ trước mặt, đầy thách thức.

Ánh mắt của Thùy Linh lấp lánh, như thể những vì sao trong đêm tối, thắp sáng con đường phía trước.

Họ sẽ cùng nhau chiến đấu, và không gì có thể ngăn cản họ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...