Chương 7: Giây Phút Khủng Hoảng

Trần Duy đứng lặng lẽ giữa cơn mưa, ánh mắt anh quét qua những tấm biển quảng cáo nhòe nhoẹt, trong lòng trào dâng nỗi lo âu không thể tả.

Khi những giọt nước lạnh lẽo từ bầu trời tuôn xuống, anh cảm nhận được sự nặng nề của cuộc sống đang đè lên vai mình.

Đã 23 giờ 30 phút, chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa để anh hoàn thành nhiệm vụ sống còn này.

Trần Duy thở hắt ra, bàn tay run rẩy cầm chiếc điện thoại, mở lại bản ghi âm cuộc họp mà anh đã phải lén lút thu thập trong những ngày qua.

Âm thanh của sếp cũ, Lê Hoàng, vang lên trong tai anh như một mũi tên ngắm đến trái tim.

“Chúng ta sẽ không giữ lại bất kỳ bằng chứng nào.

TX-9 sẽ mang lại cho chúng ta lợi nhuận khổng lồ, dù có phải làm bất cứ điều gì để che giấu.”

Trần Duy cảm thấy như từng lời của Hoàng đang đâm thẳng vào lương tâm của anh.

Đó chính là lý do anh đã quyết định đứng lên chống lại những kẻ tham lam, những người không có chút nhân tính.

Anh lao vào một quán cà phê vắng, nơi không có ai ngoài một vài vị khách lẻ tẻ đang ngồi nhâm nhi tách trà.

Ánh đèn vàng ấm áp dường như khiến anh cảm thấy an toàn hơn.

“Cậu đã thu thập đủ chứng cứ chưa?” Một giọng nói quen thuộc cắt ngang suy nghĩ của anh.

Nguyễn Thùy Linh đứng trước mặt anh, dáng vẻ của một nữ tổng tài quyền lực, nhưng ánh mắt lại toát lên sự lo lắng.

“Tôi đã có bản sao kê tài khoản ngân hàng, cùng với bản ghi âm của cuộc họp và trích xuất camera an ninh.”

Trần Duy gật đầu, nhưng lòng vẫn lo lắng.

“Nhưng tôi chỉ có một giờ để đưa chúng đến tay cơ quan chức năng.”

Thùy Linh nhíu mày, một giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán, khiến cô cảm thấy căng thẳng hơn bao giờ hết.

“Chúng ta không thể để hắn biết mình đang điều tra.”

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của Trần Duy vang lên, làm cho cả hai giật mình.

Một tin nhắn từ số lạ: “Cẩn thận, nếu không muốn người thân gặp họa.”

Trần Duy cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

“Hắn đã biết!” anh thốt lên, ánh mắt hoảng hốt.

“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức.”

Nhanh chóng, cả hai rời khỏi quán cà phê, nhưng không biết rằng có một ánh mắt đang dõi theo từng bước chân của họ từ một góc khuất.

Trong khi đó, Lê Hoàng, với vẻ mặt đầy mưu mô, đang theo dõi từ xa qua camera an ninh của quán.

“Cứ để chúng đi, chỉ cần chúng không thoát khỏi tay ta.”

Ánh mắt của hắn vằn vện sự thù hận, như một con thú dữ đang chờ đợi thời cơ để ra tay.

Khi ra đến đường lớn, Trần Duy và Thùy Linh không biết họ nên đi đâu.

“Chúng ta có thể đến nhà tôi, nơi đó an toàn hơn.” Thùy Linh đề nghị.

“Được, nhưng phải đi nhanh.”

Cả hai lao nhanh về phía chiếc xe của Thùy Linh, nhưng khi vừa mở cửa, Trần Duy khựng lại.

“Có điều gì không ổn?” Thùy Linh hỏi.

“Tôi cảm thấy có ai đó đang theo dõi chúng ta.”

Đúng lúc này, từ phía sau, một chiếc xe hơi màu đen lao tới, phanh gấp trước mặt họ.

“Cút ra khỏi đường!” Một giọng nói trầm đục vang lên từ trong xe.

Trần Duy và Thùy Linh nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trên mặt.

“Chạy!” anh hét lên, kéo tay Thùy Linh về phía một con hẻm nhỏ bên cạnh.

Họ chạy như bay, nhưng tiếng động cơ gầm rú phía sau không ngừng đuổi theo.

Trần Duy cảm thấy tim mình đập loạn xạ, từng nhịp đập như nhắc nhở anh về nguy hiểm đang cận kề.

“Chúng ta phải tìm một nơi ẩn náu.” Thùy Linh thở hổn hển.

“Đằng kia!” Trần Duy chỉ vào một căn nhà bỏ hoang bên đường.

Họ lao vào trong, đóng chặt cửa lại, nín thở nghe ngóng.

Âm thanh của chiếc xe dần dần lùi lại, nhưng họ biết rằng sự nguy hiểm vẫn còn đó.

“Chúng ta không thể ở đây lâu.” Thùy Linh nói, giọng cô có phần run rẩy.

“Tôi cần phải gửi những bằng chứng này đến tay cơ quan chức năng.”

Trần Duy mở điện thoại, nhưng điện thoại đã hết pin.

“Chết tiệt!” anh giận dữ thốt lên.

“Có thể dùng điện thoại của tôi.” Thùy Linh rút điện thoại ra, nhưng khi cô mở màn hình, một tin nhắn hiện lên: “Đừng gửi bất cứ thứ gì, nếu không chúng sẽ trả giá.”

Cả hai nhìn nhau, sợ hãi và tuyệt vọng.

“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Thùy Linh hỏi, mắt cô ánh lên sự lo lắng.

“Tôi không biết, nhưng chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây.”

Trần Duy lẩm bẩm, cảm giác như mọi cánh cửa đều đang đóng lại trước mặt họ.

Họ không chỉ phải đối mặt với Lê Hoàng, mà còn phải đấu tranh với chính số phận của mình.

Thời gian trôi qua từng giây, và cùng với nó là áp lực đè nặng lên đôi vai của họ.

Mỗi phút giây đều như một cuộc chiến sinh tử, và Trần Duy biết rằng họ không còn nhiều thời gian.

“Chúng ta phải tìm cách liên lạc với ai đó, có thể là bạn bè hoặc đồng nghiệp.” Trần Duy nói.

“Nhưng họ cũng có thể bị liên lụy.” Thùy Linh phản đối.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”

Và trong khoảnh khắc ấy, Trần Duy cảm thấy một sự quyết tâm mạnh mẽ trong lòng.

“Dù thế nào đi nữa, tôi sẽ bảo vệ em.”

Thùy Linh nhìn anh, ánh mắt cô tràn đầy sự tin tưởng, nhưng trong sâu thẳm vẫn còn sự sợ hãi.

“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Và trong căn nhà bỏ hoang, giữa đêm mưa tầm tã, hai trái tim đầy quyết tâm lẫn lo âu đã cùng nhau vẽ nên một con đường mới cho cuộc đời của họ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...