Chương 8: Đêm Vạch Trần Tại Phòng 305
Trần Duy bước vào phòng 305 Bệnh viện Quận 5 lúc mười giờ đêm với hai tập hồ sơ: một gửi cho Giám đốc Bệnh viện — đang ở ngay hành lang — và một gửi cho đường dây nóng của Thanh tra Sở Y tế TP.HCM.
Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.
Nội dung: bằng chứng về việc Phạm Văn Hải — người đã cướp tên tác giả nghiên cứu dược TX-9 của anh — đã ký hợp đồng phân phối với nhà cung cấp không đạt chuẩn, cấp thuốc có hàm lượng hoạt chất thấp hơn 34% so với đăng ký, trực tiếp khiến bảy bệnh nhân trong đợt này không đáp ứng điều trị.
Bác sĩ Nguyễn Hạ Vy — người đã làm chứng trong quá trình Duy thu thập hồ sơ — đứng ở cửa phòng nhìn vào. "Họ có nghe không?"
Giám đốc đọc xong bản tóm tắt ba trang. Đặt xuống. Nhấc điện thoại gọi ngay cho Phó Giám đốc trực.
"Nghe," Duy nói.
Sở Y tế ban hành quyết định đình chỉ khẩn cấp lô thuốc TX-9 của nhà cung cấp Phước Thành Dược trong đêm. Phạm Văn Hải bị đình chỉ chức vụ Trưởng phòng Nghiên cứu lâm sàng chờ điều tra nội bộ. Hồ sơ hình sự về tội "vi phạm quy định về quản lý thuốc và thiết bị y tế" được khởi tố một tuần sau.
Bảy bệnh nhân phòng 305 chuyển sang phác đồ thay thế ngay đêm đó. Đến sáng, tình trạng đã ổn định.
Trần Duy rời bệnh viện lúc hai giờ sáng, trời vẫn còn mưa. Bà Ngô Thị Minh Châu — bệnh nhân nặng nhất trong phòng 305 — nhắn tin cho anh từ giường bệnh, bằng điện thoại con bà trao: "Cảm ơn bác sĩ trẻ."
Anh không phải bác sĩ. Anh chỉ là người đã làm đúng theo những gì nghiên cứu của mình nói là đúng.
Ở Quận 5 vào lúc hai giờ sáng, mưa rơi trên mái hiên các tiệm hủ tiếu đã đóng cửa. Trần Duy đứng bên hông bệnh viện, nghe tiếng mưa, nghĩ đến bước tiếp theo. Còn nhiều bước.
Nhưng đêm nay, đã đủ.
Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ. Không ai còn dám gọi chiến thắng ấy là may mắn.
Nhân vật chính đứng lại thêm vài giây sau khi căn phòng vãn người. Anh không cười lớn, cũng không cần khoe khoang. Chỉ khi bàn tay chạm vào tập hồ sơ đã nhàu mép, anh mới hiểu: thứ được lấy lại không chỉ là danh dự, mà là quyền được ngẩng đầu bước tiếp.