Chương 1: Đuổi Việc Lạnh Lùng và Sự Phản Bội Tàn Nhẫn
Tờ quyết định sa thải đóng dấu đỏ chói lọi được đặt lạnh lùng trên chiếc bàn làm việc gỗ sờn của Trương Thế Hoàng vào một buổi sáng mùa đông Hà Nội xám xịt. Không gian phòng nghiên cứu sinh học phân tử thuộc Viện Nghiên cứu Dược liệu Trung ương vốn dĩ yên tĩnh, nay lại càng bao trùm một bầu không khí ngột ngạt đến đông cứng. Hoàng đứng lặng lẽ, mười đầu ngón tay hơi siết chặt lại, ánh mắt anh phẳng lặng nhìn vào hàng chữ in đậm đen ngòm: "Căn cứ biên bản kỷ luật số 14/KL-VDL, sa thải bác sĩ Trương Thế Hoàng vì hành vi cố ý hủy hoại mẫu vật sâm Ngọc Linh hoang dã 50 năm tuổi của Viện".
Một lời vu cáo trắng trợn được sắp đặt tỉ mỉ đến từng chi tiết. Kẻ đứng đằng sau không ai khác ngoài Viện trưởng Lê Khắc Tiệp - một kẻ bất tài nhưng đầy tham vọng, người luôn muốn sở hữu dòng hoạt chất saponin quý hiếm MR2 đặc trị xơ vữa động mạch và phòng ngừa đột quỵ mà Hoàng đã cống hiến sáu năm ròng rã để chiết xuất và hoàn thiện.
"Mày có nhìn kỹ tờ quyết định sa thải chưa, Hoàng?" Giọng nói chói tai vang lên từ cửa phòng. Tiến sĩ Lê Khắc Tiệp bước vào, mái tóc chải chuốt bóng loáng dính keo, mặc bộ complet đắt tiền nhưng toát lên vẻ hách dịch. Đứng bên cạnh hắn là thiếu gia Hoàng Gia Bảo - chủ tịch tập đoàn phân phối thiết bị y tế y khoa miền Bắc, kẻ đang đầu tư tài chính cho dự án "Hoạt Huyết Thần Đan" của viện nhằm chuẩn bị cho đợt IPO nghìn tỷ trên sàn chứng khoán.
Và người đứng lùi lại phía sau, tay ôm khư khư chiếc túi hiệu đắt tiền mới toanh, chính là Tạ Mỹ Linh - người yêu cũ suốt năm năm qua của Hoàng. Ánh mắt cô ta nhìn anh giờ đây không có lấy một chút áy náy hay tội lỗi, chỉ có sự lạnh lùng tàn nhẫn của một người phụ nữ thực dụng đã quyết định bán đứng anh để bước chân vào hào môn.
"Thế Hoàng, anh đừng trách tôi tàn nhẫn." Tạ Mỹ Linh cất tiếng, giọng nói cao ngạo nhưng có phần run rẩy trước phong thái bình thản đến đáng sợ của anh. "Anh chỉ là một thằng nghiên cứu sinh quèn, cả đời cắm đầu vào đống rễ cây bùn đất thì làm sao mang lại cho tôi cuộc sống xa hoa được? Chiếc đĩa chứa mật khẩu backup nghiên cứu hoạt chất MR2 của anh, tôi đã chủ động giao lại cho Viện trưởng Tiệp rồi. Anh nên chấp nhận thực tế đi."
Hoàng Gia Bảo cười khẩy, hắn bước tới gần, trực tiếp nhổ một bãi nước bọt xuống sàn gạch men ngay dưới chân Hoàng. "Nghiên cứu rác rưởi của mày từ nay đã mang tên của Tiến sĩ Lê Khắc Tiệp rồi. Một thằng nghèo hèn bị tước giấy phép hành nghề y tế, tài khoản ngân hàng Agribank bị đóng băng tạm thời vì nghi án tham ô quỹ nghiên cứu như mày, có tư cách gì đòi nói chuyện bản quyền với chúng tao? Cút đi!"
Khải không hề nổi giận, cũng không gào thét hay phân bua. Anh khẽ hít một hơi sâu, lồng ngực rộng hơi phập phồng, ánh mắt đen láy như mặt hồ mùa đông lặng lẽ lướt qua ba gương mặt đang lộ rõ vẻ đắc ý trước mặt anh. Điện thoại trong túi quần anh bất chợt rung lên bần bật, tin nhắn từ tổng đài Agribank thông báo tài khoản cá nhân của anh tạm thời bị phong tỏa theo lệnh yêu cầu khẩn cấp từ cơ quan điều tra do Lê Khắc Tiệp ký đơn tố cáo.
"Các người thực sự nghĩ rằng, chỉ cần lấy được mật khẩu đĩa sao lưu là có thể bào chế thành công dòng hoạt chất saponin MR2 sao?" Hoàng cất giọng, âm lượng phẳng lặng như băng, không chứa đựng một chút dao động cảm xúc nào.
"Ha ha! Mày không cần phải dọa khỉ." Lê Khắc Tiệp vênh mặt cười lớn. "Mọi công thức định lượng, quy trình phản ứng sắc ký, nồng độ dung môi đều nằm trong đĩa backup kia rồi. Ngày mai, tập đoàn của thiếu gia Bảo sẽ chính thức sản xuất thử nghiệm lô đầu tiên của Hoạt Huyết Thần Đan. Còn mày, ngay lập tức thu dọn đồ đạc rác rưởi của mày và biến ra khỏi Viện Nghiên cứu này!"
Hoàng khẽ gật đầu, anh từ tốn thu dọn vài cuốn sổ tay nghiên cứu cũ kỹ cùng bộ kim châm cứu gia truyền của dòng họ Trương vào chiếc ba lô bạc màu. Trước khi bước ra ngoài cửa kính lớn của viện nghiên cứu, anh quay lại nhìn Lê Khắc Tiệp, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười ẩn ý, lạnh lẽo đến thấu xương.
"Chúc các người may mắn với lô sản xuất thử nghiệm." Hoàng nói nhẹ tênh rồi sải bước thẳng ra phía cơn mưa sương muối mù mịt của Hà Nội, để lại ba kẻ phản diện đứng ngơ ngác giữa phòng lab lạnh giá.