Chương 3: Mỹ Nhân Hào Môn Xuất Hiện và Kiểm Toán Big 4
Sau sự kiện cứu sống cụ Nam ngay trên sóng livestream, tiếng vang về y đức và thần thuật châm cứu của Trương Thế Hoàng lan rộng khắp khu phố cổ. Thế nhưng anh vẫn giữ lối sống giản dị, tĩnh lặng châm cứu bốc thuốc trong phòng khám Tĩnh Tâm Đường chật hẹp. Anh biết rằng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Vào một buổi sáng nắng hanh vàng của mùa đông Hà Nội, một chiếc xe siêu sang Mercedes-Maybach màu đen bóng lộn từ từ tiến vào và đỗ ngay trước cổng ngõ Quỳnh. Sự xuất hiện của chiếc xe đắt giá thu hút toàn bộ ánh nhìn tò mò của người dân xung quanh. Từ hàng ghế sau, một cô gái bước xuống, ngay lập tức khiến toàn bộ không gian xung quanh như bừng sáng.
Đó là Trịnh Tuyết Mai - đại tiểu thư kiêm CEO quyền lực của Tập đoàn Dược phẩm y tế Healthcare Minh Anh. Cô mặc một bộ âu phục công sở màu xanh navy cắt may tinh xảo ôm sát thân hình mảnh mai quyến rũ, mái tóc đen dài gợn sóng xõa nhẹ trên bờ vai thon. Gương mặt cô mang một vẻ đẹp quý phái, lạnh lùng và cực kỳ lý tính. Đi theo sau cô không phải là vệ sĩ, mà là một đoàn chuyên gia pháp lý sở hữu trí tuệ cùng hai kiểm toán viên cao cấp mặc đồng phục lịch sự của PwC - một trong bốn công ty kiểm toán lớn nhất thế giới (Big 4).
Tuyết Mai bước vào phòng khám nhỏ của Thế Hoàng, đôi mắt phượng sắc sảo nhanh chóng quét qua không gian mộc mạc ngập tràn mùi thảo mộc. Cô không hề tỏ ra ghét bỏ hay ái ngại trước sự nghèo nàn của phòng khám, cô bước thẳng tới chiếc bàn gỗ cũ kỹ nơi Thế Hoàng đang ngồi viết đơn thuốc.
"Chào bác sĩ Trương Thế Hoàng." Giọng nói của Tuyết Mai thanh mảnh, rõ ràng và toát lên phong thái của một nhà lãnh đạo lý tính tuyệt đối. "Tôi là Trịnh Tuyết Mai, CEO của Healthcare Minh Anh. Tôi không đến đây để gửi lời chia buồn sáo rỗng về việc anh bị sa thải. Tôi đến để đề xuất một thương vụ đầu tư sòng phẳng trị giá 150 tỷ đồng."
Thế Hoàng khẽ ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt anh phẳng lặng như nước hồ thu. "Đề xuất đầu tư vào một kẻ bị đóng băng tài khoản và bị tước giấy phép hành nghệ như tôi sao? Cô Trịnh không sợ mất trắng số tiền đó à?"
Tuyết Mai khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng cực kỳ tự tin. "Tôi đã âm thầm theo dõi công trình nghiên cứu hoạt chất saponin MR2 của anh suốt ba năm qua qua các bài báo khoa học quốc tế. Ông ngoại tôi - Tỷ phú Nguyễn Văn Thăng, chủ tịch tập đoàn Thăng Long - hiện đang bị chứng xơ vữa động mạch não nghiêm trọng, và toàn bộ đội ngũ y bác sĩ hàng đầu của chúng tôi đều khẳng định nghiên cứu của anh là hy vọng duy nhất để cứu sống ông."
Cô khẽ ra hiệu, vị kiểm toán viên PwC bước lên, đặt lên bàn một tập hồ sơ dày cộp đóng dấu bảo mật. "Chúng tôi không làm việc dựa trên niềm tin hay lòng thương hại. Đây là báo cáo thẩm định năng lực pháp lý và đánh giá tiềm năng thị trường của dòng hoạt chất MR2 do PwC thực hiện trong hai tuần qua. Chúng tôi cam kết rót vốn 150 tỷ đồng để thành lập công ty Đông dược sinh học mới, phát triển sản phẩm特trị xơ vữa động mạch đạt chuẩn GMP quốc tế. Anh sẽ nắm giữ 70% cổ phần sáng chế độc quyền, chúng tôi nắm giữ 30% cổ phần vận hành thương mại."
Thế Hoàng nhìn tập hồ sơ dày cộp trên bàn. Sự chuyên nghiệp, rõ ràng và thái độ sòng phẳng của Tuyết Mai khiến anh thực sự ấn tượng. Cô không giống như những kẻ hào môn kiêu ngạo khác, cô tôn trọng trí tuệ và giá trị chất xám của anh một cách tuyệt đối.
"Tôi rất trân trọng sự chuyên nghiệp của cô Trịnh." Thế Hoàng thản nhiên nói. "Nhưng trước khi ký hợp đồng, tôi cần cô chứng kiến một thứ."
"Thứ gì?" Tuyết Mai khẽ nhướng đôi lông mày thanh tú.
"Bằng chứng cốt lõi chứng minh quyền sở hữu trí tuệ tối cao của tôi đối với công thức MR2, thứ mà ngay cả đĩa backup bị cướp cũng không thể thay thế được." Thế Hoàng khẽ đáp, ánh mắt anh ánh lên tia sáng kiên định.