Chương 4: Thẩm Định Pháp Lý Sòng Phẳng và Phân Đoạn Tâm Sự Riêng Tư
Trương Thế Hoàng dẫn Trịnh Tuyết Mai và đoàn chuyên gia pháp lý vào căn phòng nhỏ phía sau phòng khám Tĩnh Tâm Đường. Tại đây, hoàn toàn không có các thiết bị thí nghiệm hiện đại trị giá triệu đô như ở Viện Dược liệu Trung ương. Chỉ có một chiếc máy tính để bàn cũ kỹ màu đen, nhưng được kết nối trực tiếp với một máy chủ Git cá nhân bảo mật cao được anh tự thiết lập riêng biệt.
"Cô Trịnh, và các chuyên gia của PwC chắc chắn hiểu rõ tầm quan trọng của nhật ký commit Git gốc chứ?" Thế Hoàng khẽ cất tiếng, ngón tay anh gõ nhanh trên bàn phím, mở ra giao diện dòng lệnh của hệ thống Git.
Màn hình hiển thị hàng ngàn dòng nhật ký commit Git (Git commit logs) kéo dài suốt ba năm qua. Mỗi dòng commit đều đi kèm với một mã băm SHA-256 bất biến, ghi lại chính xác thời gian đến từng giây, từng thay đổi nhỏ nhất trong cấu trúc hóa học của hoạt chất saponin MR2, nồng độ dung môi chiết xuất và các kết quả phản ứng thực nghiệm. Đặc biệt, tất cả các commit này đều được ký số bảo mật bằng khóa PGP cá nhân của Thế Hoàng, được chứng thực và lưu trữ bất biến trên server Git cá nhân độc lập của anh trước khi anh nộp hồ sơ đăng ký bằng sáng chế chính thức.
Vị chuyên gia pháp lý sở hữu trí tuệ của PwC đeo kính cận dày cộp, cúi sát người vào màn hình máy tính. Ông ta tỉ mỉ kiểm tra từng chữ ký số, đối chiếu mã SHA-256 và thốt lên đầy kinh ngạc: "Tuyệt vời! Đây là bằng chứng thép bất biến tuyệt đối trước pháp luật! Tất cả các mốc thời gian phát minh và cấu trúc phân tử đều được ghi nhận từ ba năm trước. Cho dù Tiến sĩ Lê Khắc Tiệp có cướp được đĩa backup hiện tại và nộp đơn đăng ký bản quyền mới, thì nhật ký commit Git gốc ký số PGP này sẽ lập tức chứng minh hắn chỉ là kẻ ăn cắp chất xám thô thiển!"
Trịnh Tuyết Mai nhìn màn hình máy tính, đôi mắt phượng ánh lên sự thán phục sâu sắc trước sự phòng bị khoa học và cẩn mật của Thế Hoàng. Cô khẽ gật đầu, ra hiệu cho trợ lý soạn thảo ngay hợp đồng hợp tác chính thức chuyển khoản 150 tỷ đồng.
Sau khi đoàn chuyên gia pháp lý và kiểm toán viên PwC rời đi để hoàn tất các thủ tục giấy tờ, không gian phòng khám nhỏ chỉ còn lại Thế Hoàng và Tuyết Mai. Buổi chiều muộn của Hà Nội buông xuống nhanh chóng, sương mù lạnh buốt phủ mờ những mái ngói rêu phong ngoài cửa sổ. Hoàng pha một ấm trà Shan Tuyết cổ thụ đỉnh Suối Giàng ấm áp, làn khói trà nghi ngút mang theo hương thơm thanh khiết xua tan cái lạnh giá của mùa đông.
"Anh thực sự là một người đàn ông thú vị, Thế Hoàng." Tuyết Mai nhẹ nhàng cầm tách trà nóng bằng hai bàn tay thon thả, ánh mắt cô nhìn anh có chút xao động, trút bỏ đi vẻ lạnh lùng sắc sảo thường ngày của một nữ CEO quyền lực. "Thông thường, những người bị dồn vào chân tường, bị đóng băng tài khoản và bị bôi nhọ danh dự như anh sẽ hoảng loạn hoặc tìm cách trả thù điên cuồng. Nhưng anh lại cực kỳ điềm tĩnh, giống như mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát của anh vậy."
Thế Hoàng nhấp một ngụm trà đắng, ánh mắt anh nhìn ra xa xăm qua ô cửa kính nhỏ. "Khi cô đã trải qua những ngày tháng lội bùn sâu trên núi Ngọc Linh để tìm từng củ sâm hoang dã, đối mặt với những cơn mưa rừng đổ ập và nguy cơ sạt lở đất trong gang tấc, cô sẽ hiểu rằng lòng tham và sự phản bội của lòng người chỉ là những cơn gió thoảng qua. Y thuật là để cứu người, chứ không phải để tranh giành danh lợi. Tôi kiên trì bảo vệ hoạt chất MR2 này không phải vì tiền bạc, mà vì tôi không muốn công sức sáu năm cứu sống hàng vạn người nghèo bị biến thành công cụ trục lợi bất chính của những kẻ gian thương."
Tuyết Mai im lặng lắng nghe, cô khẽ cúi đầu nhìn tách trà trong tay. Trái tim cô, vốn dĩ đã bị chai sạn và lạnh giá sau nhiều năm đấu trí trên thương trường khốc liệt, đột nhiên có một nhịp đập lạ lùng trước sự kiên định, y đức sáng ngời và bản lĩnh phi thường của người đàn ông trước mặt. Cô khẽ đưa bàn tay mềm mại chạm nhẹ vào tay Thế Hoàng, giọng nói cô trở nên dịu dàng ấm áp lạ thường: "Tôi cam kết với anh, Healthcare Minh Anh sẽ đứng bên cạnh anh đến cùng trong cuộc chiến này. Bất kể Lê Khắc Tiệp hay Hoàng Gia Bảo có dùng thủ đoạn dơ bẩn gì, tôi cũng sẽ không để họ làm hại anh."
Cái chạm tay nhẹ nhàng giữa hai người giữa buổi chiều sương lạnh Hà Nội tuy ngắn ngủi nhưng cực kỳ ấm áp, đánh dấu một liên minh thép không thể phá vỡ giữa mỹ nhân hào môn lý tính và vị thần y ẩn dật kiệt xuất.