Chương 1: Đêm Giông Bão Miền Tây Và Tờ Quyết Định Sa Thải Lạnh Lùng
Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào vùng đồng bằng sông Cửu Long mang theo những tiếng sấm sét rạch ngang bầu trời đêm xám xịt của Sài Gòn. Bên trong phòng nghiên cứu công nghệ sinh học nông nghiệp của Viện Nghiên cứu Nông nghiệp miền Nam, không khí ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng máy lạnh chạy ro ro đều đặn. Lâm Chí Viễn đứng lặng lẽ trước cửa kính lớn, ánh mắt anh phản chiếu những giọt nước mưa chảy dài như những vết sẹo. Trên chiếc bàn thí nghiệm kim loại sáng loáng là tờ quyết định sa thải đóng dấu đỏ chói lọi, ghi rõ tội danh: "Cố ý làm hư hại mẫu gen lúa giống quốc gia và vi phạm đạo đức nghiên cứu".
Đó là một lời vu cáo vô cùng bỉ ổi nhưng được sắp xếp vô cùng tỉ mỉ. Giống lúa thơm Hoàng Kim Hương - thành quả suốt năm năm dãi nắng dầm mưa ngoài đồng ruộng ngập mặn của Chí Viễn, chứa dòng hoạt chất tự nhiên quý hiếm trong vỏ trấu có khả năng hạ đường huyết và cải thiện hệ tuần hoàn - đã bị Viện trưởng Đoàn Thế Hùng âm thầm cướp đoạt sạch sẽ.
"Mày đã ký vào biên bản bàn giao chưa, Viễn?" Giọng nói hách dịch vang lên từ cửa phòng. Đoàn Thế Hùng bước vào, chiếc bụng phệ nhô ra dưới lớp áo sơ mi đắt tiền, bên cạnh gã là Trần Minh Hải - Giám đốc điều hành của AgroTech Việt Nam, kẻ đang chuẩn bị đưa AgroTech lên sàn chứng khoán thông qua vụ IPO trăm tỷ dựa trên giống lúa Hoàng Kim Hương ăn cắp.
Nhưng nhát dao chí mạng nhất đối với Chí Viễn lại đến từ người phụ nữ đứng phía sau họ. Phạm Thu Hà - người yêu gắn bó từ thời sinh viên nghèo khó của anh, nay diện chiếc váy hiệu ôm sát quyến rũ, tay ôm khư khư chiếc túi Hermès đắt tiền do Hùng mua tặng. Ánh mắt cô ta nhìn anh không một chút dao động, chỉ có sự lạnh lùng tàn nhẫn của một kẻ đã chọn bán rẻ linh hồn để đổi lấy vinh hoa phú quý.
"Viễn à, anh đừng trách tôi." Thu Hà lên tiếng, giọng cô ta thanh mảnh nhưng đầy thực dụng. "Anh chỉ là một thằng nghiên cứu sinh lấm bùn đất, lương tháng ba cọc ba đồng thì lấy gì nuôi nổi ước mơ của tôi? Chiếc đĩa cứng chứa toàn bộ công thức lai tạo và mật khẩu hệ thống phân tích sắc ký của anh, tôi đã giao lại cho Viện trưởng Hùng rồi. Hợp đồng chuyển nhượng công nghệ cho AgroTech trị giá một trăm tỷ đồng cũng đã được ký kết chính thức. Anh nên chấp nhận thất bại đi."
Trần Minh Hải cười khẩy đầy kiêu ngạo, gã bước tới gần Chí Viễn, nâng ly rượu vang đỏ trên tay lên rồi thản nhiên đổ thẳng dòng chất lỏng đỏ thẫm xuống đôi ủng cao su lấm lem bùn đất của Chí Viễn. "Một thằng kỹ sư quèn, tài khoản Agribank vừa bị phong tỏa vì nghi án biển thủ công quỹ nghiên cứu như mày thì có tư cách gì đòi nói chuyện sở hữu trí tuệ với chúng tao? Kể từ ngày mai, tên của mày sẽ bị xóa sạch khỏi trang web của Viện. Mày đã bị cấm hành nghề nông nghiệp công nghệ cao trên toàn quốc. Cút đi!"
Chí Viễn khẽ hít một hơi sâu, lồng ngực rộng hơi phập phồng dưới lớp áo bảo hộ màu xanh sờn cũ. Gương mặt góc cạnh của anh không hề lộ ra một chút giận dữ hay hoảng loạn nào. Anh lặng lẽ thu dọn cuốn sổ tay ghi chép thực nghiệm thực địa sờn gáy cùng bộ kim châm cứu bằng bạc gia truyền vào chiếc ba lô cũ. Khi bước đến cửa phòng, anh khẽ dừng chân, quay đầu lại nhìn ba kẻ phản diện đang đắc ý tột độ.
"Các người thực sự nghĩ rằng, chỉ cần nắm giữ đĩa backup chứa công thức định lượng là có thể nhân giống thành công thế hệ F3 của giống lúa Hoàng Kim Hương sao?" Chí Viễn khẽ nhếch môi, giọng nói phẳng lặng như băng lạnh. "Chúc các người may mắn với lô gieo cấy thử nghiệm đầu tiên."
Dứt lời, anh sải bước thẳng ra ngoài màn mưa giông trắng xóa, bỏ lại sau lưng những tiếng cười ngạo mạn vang vọng khắp hành lang tòa nhà nghiên cứu lạnh lẽo.