Chương 2: Kẻ Lấm Bùn Đất Thách Thức Livestream Truyền Thông Bẩn

Sau khi bị trục xuất khỏi Viện, Lâm Chí Viễn dọn về vùng đất ngập mặn An Giang, nơi ông nội anh để lại một trang trại lúa hữu cơ nhỏ hoang sơ tên là Kim Hương Đường. Chí Viễn thản nhiên sống như một người nông dân thực thụ, mặc áo bà ba sờn màu, đi ủng cao su, tự mình cuốc đất cải tạo nguồn nước mặn và âm thầm gieo cấy những hạt giống Hoàng Kim Hương nguyên bản cuối cùng mà anh cất giấu trong ba lô. Đồng thời, anh mở một gian chẩn trị y học cổ truyền miễn phí cho những người nông dân nghèo bị bệnh xương khớp và tiểu đường trong vùng.

Thế nhưng, thế lực gian thương quyết không buông tha cho anh. Vào một buổi chiều nắng gắt, tiếng gầm rú của chiếc xe bán tải Ford Ranger hầm hố dội thẳng vào không gian yên bình của Kim Hương Đường. Trần Minh Hải cùng Phạm Thu Hà bước xuống xe, đi theo họ là một ê-kíp truyền thông bẩn mang theo máy quay chuyên nghiệp và thiết bị phát sóng trực tiếp.

"Chào mọi người trên sóng livestream trực tiếp của AgroTech!" Trần Minh Hải lớn tiếng nói vào micro, camera lập tức hướng thẳng vào ngôi nhà lá đơn sơ của Chí Viễn. "Hôm nay chúng tôi sẽ cho các bạn thấy bộ mặt thật của một kẻ lừa đảo khoa học, Lâm Chí Viễn! Kẻ bị sa thải vì hành vi phá hoại gen lúa quốc gia, nay lại trốn về đây để lừa lọc người dân nghèo, bán thứ gạo bẩn ngâm hóa chất độc hại gây ung thư dưới danh nghĩa gạo hữu cơ trị bệnh tiểu đường!"

Phạm Thu Hà khoác tay Hải đầy tình tứ, cô ta liếc nhìn Chí Viễn bằng ánh mắt khinh miệt sâu sắc: "Chí Viễn, nhìn anh bẩn thỉu thế này tôi lại càng thấy quyết định của mình là hoàn toàn đúng đắn. Một thằng nghèo kiết xác như anh cả đời này cũng chỉ xứng đáng làm bạn với bùn đất và phân bón mà thôi!"

Hàng ngàn lượt bình luận ác ý đổ dồn trên sóng livestream dưới sự định hướng của đội ngũ truyền thông bẩn. Giữa lúc Trần Minh Hải đang hả hê vì sắp dập tắt hoàn toàn danh tiếng của Chí Viễn, đột nhiên cụ Tư - một lão nông nghèo đang đợi bốc thuốc ở hiên nhà - đổ gục xuống đất co giật dữ dội.

Sắc mặt cụ Tư lập tức xám ngoét không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt sũng chiếc áo cánh nâu sờn, hơi thở đứt quãng vô cùng yếu ớt, hai tay cụ bấu chặt lấy lồng ngực co quắp đau đớn. Triệu chứng của cơn nhồi máu cơ tim cấp do biến chứng tiểu đường lâu năm vô cùng nguy kịch, đe dọa tính mạng chỉ trong vài phút ngắn ngủi.

"Tránh ra! Để đoàn y tế của AgroTech gọi cấp cứu!" Trần Minh Hải hoảng hốt quát lớn, cố tình dùng vụ này trên livestream để làm nổi bật thương hiệu. Nhưng gã và đám nhân viên chỉ biết đứng nhìn loay hoay, không ai dám chạm vào cơ thể đang co giật của cụ Tư vì sợ chịu trách nhiệm.

Chí Viễn không nói một lời, anh lập tức bước tới, đặt cụ Tư nằm thẳng trên chiếc chõng tre. Đôi mắt anh sắc sảo như chim ưng, đôi bàn tay chai sần nhanh nhẹn châm sâu ba cây kim bạc gia truyền vào huyệt Nội Quan, huyệt Cực Tuyền và huyệt Nhân Trung của cụ Tư. Mười ngón tay anh vê kim nhanh như chớp, truyền dòng sinh khí ổn định huyết động học. Đồng thời, anh lấy ra một chén nước sắc màu vàng óng từ lớp vỏ trấu lúa Hoàng Kim Hương nguyên chất kết hợp cùng sâm đất Nam Bộ, nhẹ nhàng đổ vào miệng cụ Tư.

Chỉ sau đúng năm phút nghẹt thở, nhịp thở của cụ Tư dần trở nên sâu và đều đặn, sắc mặt hồng hào trở lại, mồ hôi lạnh ngừng chảy và cụ từ từ mở mắt, cất tiếng thều thào: "Tôi... tôi đỡ đau ngực rồi. Cảm ơn bác sĩ Viễn cứu mạng..."

Hàng vạn người xem trên sóng livestream lập tức bùng nổ những bình luận thán phục và kinh ngạc trước y thuật thần kỳ của Chí Viễn. Chiêu trò bôi nhọ của Trần Minh Hải hoàn toàn bị phản tác dụng. Khuôn mặt gã giám đốc và Phạm Thu Hà xám ngoét, vội vã ra lệnh tắt máy quay và rút lui trong sự nhục nhã ê chề trước sự giận dữ của người dân địa phương.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...