Chương 5: Hợp Đồng Trăm Tỷ Và Cái Gật Đầu Của Mỹ Nhân Lý Tính
Buổi tối hôm đó, cơn gió từ sông Hậu thổi vào trang trại Kim Hương Đường mang theo mùi phù sa mặn mòi và hương thơm ngào ngạt của những bông lúa Hoàng Kim Hương đang thì ngậm sữa. Dưới ánh trăng rằm vằng vặc chiếu sáng cả một khoảng sân rộng, Lê Hoài Thu cùng Lâm Chí Viễn ngồi bên chiếc bàn tre đơn sơ. Trước mặt họ là bản hợp đồng đầu tư trị giá 120 tỷ đồng đã được đóng dấu đỏ chói lọi của Thịnh Phát Agro-Fund.
"Chí Viễn, đây là bản hợp đồng quan trọng nhất trong sự nghiệp đầu tư của tôi." Hoài Thu nhẹ nhàng đặt cây bút ký đắt tiền lên mặt bàn, ánh mắt cô nhìn anh chứa đựng sự nghiêm túc và lý tính tuyệt đối. "Tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng báo cáo gen di truyền của lúa Hoàng Kim Hương từ Viện Sinh học Phân tử Quốc gia. Dòng hoạt chất saponin đặc chủng và các amino acid quý trong hạt gạo của anh hoàn toàn vượt trội so với giống gạo đột biến của AgroTech. Đây là sự đầu tư sòng phẳng vào tài năng của anh, chứ không hề có một chút yếu tố cảm xúc nào ở đây cả."
Chí Viễn khẽ mỉm cười, anh cầm cây bút lên và đặt nét ký dứt khoát của mình bên cạnh chữ ký thanh mảnh của Hoài Thu. "Sự lý tính của cô Lê chính là điều khiến tôi tin tưởng nhất. Một hợp đồng dựa trên giá trị thực tế của khoa học luôn bền vững hơn bất kỳ lời hứa hẹn sáo rỗng nào."
Sau khi hợp đồng được ký kết, Hoài Thu khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô tựa lưng vào chiếc ghế tre, ánh mắt hướng lên vầng trăng sáng trên cao. Trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích, cô đột nhiên cất tiếng, giọng nói có phần trầm xuống, trút bỏ đi lớp vỏ bọc quyền lực thường ngày:
"Anh có biết tại sao tôi lại kiên quyết bảo vệ nông nghiệp hữu cơ đến vậy không, Chí Viễn? Năm tôi mười tuổi, mẹ tôi qua đời vì biến chứng suy thận nặng do dùng phải những thực phẩm nông nghiệp ngậm đầy hóa chất độc hại của các tập đoàn gian thương. Kể từ ngày đó, tôi đã thề với lòng mình rằng khi lớn lên, tôi sẽ dùng toàn bộ nguồn lực tài chính của gia tộc để hỗ trợ những nhà khoa học chân chính như anh, tạo ra những nông sản sạch thực sự cứu mạng con người. Nhìn thấy anh kiên định chịu khổ giữa trang trại nghèo này, tôi như nhìn thấy hình ảnh của một người hùng thầm lặng bảo vệ sự sống."
Chí Viễn lặng nghe những lời tâm sự chân thành từ đáy lòng của nàng ái nữ hào môn. Anh khẽ xoay tách trà nóng, giọng nói trầm ấm đầy thấu hiểu: "Nỗi đau trong quá khứ chính là động lực mạnh mẽ nhất để chúng ta tạo ra những giá trị tốt đẹp cho tương lai. Mẹ của cô trên cao chắc chắn sẽ rất tự hào về những gì cô đang làm hôm nay. Tôi hứa với cô, giống lúa Hoàng Kim Hương này sẽ là câu trả lời đanh thép nhất gửi tới những kẻ gian thương đã chà đạp lên sức khỏe của người dân."
Hoài Thu khẽ nghiêng đầu nhìn anh, dưới ánh trăng sáng, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm đầy bản lĩnh của Chí Viễn khiến trái tim cô rung động mạnh mẽ. Cô khẽ đưa bàn tay mềm mại ra nắm lấy bàn tay chai sần ấm áp của anh. Chí Viễn khẽ siết nhẹ tay cô, một lời hứa thầm lặng nhưng kiên định như đá tảng giữa hai tâm hồn kiệt xuất đã được thiết lập dưới sự chứng giám của vầng trăng rằm miền Tây sông nước.