Chương 10: Mua Lại NovaMind Và Bài Học Cuối
Ba tháng sau lễ trao giải Turing, VietAI mua lại tài sản trí tuệ của NovaMind tại phiên đấu giá phá sản — giá hai mươi triệu đô, bằng một phần trăm giá trị IPO mà David từng mơ.
Kiệt bay đến San Francisco ký hợp đồng.
Anh ngồi trong phòng họp tầng hai mươi bảy Salesforce Tower — cùng phòng mà hai năm trước, David đã ném bản chuyển nhượng vào mặt anh.
Hắn ký mua lại chính source code của mình.
"Anh Kiệt."
Giọng quen thuộc vang lên sau lưng.
Hà Minh Trí đứng ở cửa phòng họp, được hai nhân viên FBI áp giải.
Trí đang tại ngoại chờ ra tòa, được phép gặp Kiệt mười lăm phút để bàn giao tài liệu kỹ thuật.
"Anh Kiệt, em xin lỗi," Trí nói, giọng khàn đặc.
"Em tham lam, em ngu.
David hứa cho em năm phần trăm cổ phần pre-IPO, em bán đứng anh vì mấy triệu đô."
Kiệt nhìn đồng hương — người mà anh từng dạy viết code, từng chia cơm trưa trong cafeteria Stanford, từng thức đêm debug cùng.
Giờ Trí đứng đó, tay đeo vòng theo dõi GPS, mặt hốc hác.
"Trí, tôi không tha thứ cho mày," Kiệt nói thẳng.
"Nhưng khi mày ra tù, nếu mày muốn viết code lại, VietAI có chương trình đào tạo kỹ sư tái hòa nhập.
Mày có thể đăng ký.
Không ưu tiên, không đặc cách — phải thi đầu vào như mọi người."
Trí cúi đầu, nước mắt rơi xuống sàn đá hoa cương lạnh.
Kiệt bước ra khỏi Salesforce Tower, ánh nắng San Francisco chiều thu chiếu vàng rực trên mặt vịnh.
Nguyên đang đợi anh bên ngoài, tay cầm ly cà phê Việt Nam — cà phê phin pha sẵn từ startup của một cựu nhân viên VietAI.
"Mua xong rồi.
VietNLP Engine giờ thuộc về VietAI," Kiệt nói.
"Tôi sẽ open source nó luôn.
Cho cả thế giới dùng miễn phí."
"Anh mua hai mươi triệu đô rồi cho free?"
Nguyên cười.
"Code sinh ra để chia sẻ, không phải để nhốt trong két sắt.
David mất tất cả vì ôm code quá chặt.
Tôi không lặp lại sai lầm đó."
Họ bước đi trên đường Market Street, nắng thu chiếu vàng hai bóng người dài.
Kiệt rút điện thoại, gọi cho mẹ ở Hà Tĩnh.
"Mẹ ơi, con về Việt Nam ngày mai.
Mẹ nấu cơm chờ con nhé."
"Ừ con, mẹ nấu canh cua rau đay cho con.
Con ơi, cái điện thoại nó dịch bài hát tiếng Anh ra tiếng Việt hay lắm, mẹ nghe suốt ngày!"
Kiệt cười, mắt cay cay.
Đó là PhoenixNLP v4.0.
Hai triệu dòng code, được viết bởi ba trăm kỹ sư Việt Nam, phục vụ một trăm triệu người — bắt đầu từ một dòng comment trong phòng ký túc xá Stanford: "Mẹ ơi, con sẽ làm máy tính nói tiếng Việt cho mẹ."