Chương 10: Quay Về Viện Cũ
Một năm sau Nobel, Trung quay lại Viện Khoa học Vật liệu — giờ đã được đổi tên thành Viện NanoViet-VAST theo chương trình hợp tác.
NanoViet tài trợ toàn bộ trang thiết bị lab mới trị giá năm mươi tỷ đồng.
Trung đi qua phòng lab B7 — nơi anh phát minh NanoHeal, nơi anh bị đuổi lúc nửa đêm.
Phòng lab giờ sáng choang, thiết bị hiện đại gấp mười lần, có mười nghiên cứu sinh trẻ đang hăng say thí nghiệm.
Cửa phòng lab mở.
Một người đàn ông gầy yếu, lưng còng, tóc bạc trắng, đứng ngoài hành lang.
GS Đạt.
"Trung," ông nói, giọng khàn đặc.
"Thầy xin lỗi.
Thầy biết lời xin lỗi muộn rồi, nhưng..."
Trung nhìn người thầy cũ — người đã dạy anh yêu khoa học, rồi cướp thành quả khoa học của anh.
Trong lòng anh, vết thương đã lành — như NanoHeal, tự phục hồi theo thời gian.
"Thầy, em không hận thầy.
Nhưng em không tha thứ.
Vì tha thứ ở đây có nghĩa là chấp nhận rằng đánh cắp nghiên cứu là chuyện bình thường.
Nó không bình thường."
Rồi anh rút một phong bì: "Viện mới có chương trình cố vấn cho nghiên cứu sinh trẻ.
Thầy có kinh nghiệm giảng dạy, dù thầy đã sai về đạo đức.
Nếu thầy muốn chuộc lỗi, hãy dạy lại.
Nhưng lần này, dạy cả đạo đức khoa học."
GS Đạt cầm phong bì, tay run.
Ông cúi đầu, lần đầu tiên trong đời, trước học trò cũ.
Trung quay lưng, bước về phía phòng lab mới.
Ji-yeon đang đợi ở đó — cô đã trở thành vợ anh, và đang mang thai đứa con đầu lòng.
"Xong chưa?" cô hỏi.
"Xong."
Trung nắm tay vợ, nhìn đội nghiên cứu trẻ đang hào hứng trong lab.
"Bây giờ, để thế hệ sau tiếp tục."
Trong phòng lab B7, mẫu NanoHeal mới nhất đang tự phục hồi trên bàn thí nghiệm — vết cắt khép lại, hoàn hảo, như chưa bao giờ bị tổn thương.