Chương 2: Dàn Nhạc Trong Nhà Kho

Bảo thuê một nhà kho cũ ở quận Long Biên, diện tích hai trăm mét vuông, làm phòng tập.

Tường bê tông trần, trần tôn, ánh sáng từ bóng đèn huỳnh quang.

Anh đăng tin tuyển nhạc công: "Vietnam Philharmonic tìm nhạc công yêu âm nhạc Việt Nam.

Lương: zero.

Đam mê: bắt buộc."

Ba mươi nhạc công đến — phần lớn là sinh viên nhạc viện, giáo viên nhạc, và nhạc công freelance.

Trong đó có Trần Minh Tâm, nghệ nhân đàn bầu cuối cùng của phố cổ Hà Nội, bảy mươi hai tuổi, lưng đã còng nhưng ngón tay vẫn nhanh như gió.

"Cháu ơi, ông nghe cháu chơi ở Nhà hát Lớn.

Đàn bầu của ông chưa bao giờ được chơi cùng dàn nhạc giao hưởng.

Đêm đó, ông khóc," ông Tâm nói khi đến nhà kho.

Bảo ôm ông cụ, mắt cay.

"Ông ơi, ông sẽ là soloist.

Đàn bầu xứng đáng đứng center stage."

Ba tháng tập luyện trong nhà kho, không lương, không tài trợ, không khán giả.

Nhưng âm nhạc vang lên mỗi đêm — và hàng xóm bắt đầu kéo đến ngồi ngoài cửa nghe.

Một video TikTok do hàng xóm quay — cảnh ba mươi nhạc công chơi giao hưởng trong nhà kho, đàn bầu solo giữa tiếng violin — đạt năm triệu lượt xem.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...