Chương 10: Concert Cuối Cùng Của Ông Tâm
Sáu tháng sau Grammy, ông Tâm yếu dần.
Bảy mươi bốn tuổi, ngón tay run, nhưng ông vẫn muốn chơi một concert cuối cùng.
Vietnam Philharmonic tổ chức concert đặc biệt tại Hoàng Thành Thăng Long — di sản UNESCO — dành riêng cho ông Tâm.
Năm nghìn khán giả, truyền hình trực tiếp.
Ông Tâm solo đàn bầu chương cuối "Cung Đình" — khúc nhạc mà ông nội ông chơi cho Hoàng đế cuối cùng của triều Nguyễn.
Ngón tay ông run, nhưng mỗi nốt nhạc vẫn trong veo, vẫn chạm đến tận cùng tâm hồn.
Khi nốt cuối vang lên, năm nghìn người đứng dậy.
Bảo quay sang, cúi mình trước ông cụ — người nghệ nhân đã giữ đàn bầu sống qua sáu thập kỷ.
Ông Tâm nhìn Bảo, mỉm cười, đặt tay lên đàn bầu: "Ông giao đàn cho cháu rồi.
Cháu chơi tiếp."
Hai tháng sau, ông Tâm mất.
Bảo chơi đàn bầu trong lễ tang ông — khúc nhạc cuối cùng ông Tâm dạy: "Hát Ru" — khúc hát mà bà mẹ Việt Nam nào cũng thuộc.
Cây đàn bầu của ông Tâm giờ nằm trên sân khấu Vietnam Philharmonic, bên cạnh ghế nhạc trưởng.
Mỗi concert, Bảo nhìn nó trước khi giơ đũa — nhớ ông cụ, nhớ âm nhạc, nhớ rằng: truyền thống không bao giờ chết, nó chỉ chờ người đúng để tái sinh.