Chương 1: Bị Đuổi Khỏi Bếp
Bếp nhà hàng Le Petit Château, quận 8 Paris, mười giờ tối.
Ngô Văn Tài đang hoàn thiện món tráng miệng cuối cùng cho khách VIP — soufflé chanh yuzu với sốt mango reduction — khi Bếp trưởng Jean-Pierre Moreau bước đến.
"Tài, vào phòng tôi.
Ngay."
Moreau, sáu mươi tuổi, hai mét Chevalier de la Légion d'honneur, bếp trưởng giữ ba sao Michelin mười lăm năm liên tiếp.
Ông là thầy, là idol, là kẻ áp bức — tất cả trong một.
"Tài, proposal tuần trước của cậu — đưa nước mắm, rau thơm Việt Nam, và phở vào menu degustation — tôi đã đọc."
"Vâng, chef.
Tôi nghĩ flavor profile của nước mắm có thể complement umami trong sốt bò Pháp, tạo ra—" "CẬU ĐIÊN RỒI!"
Moreau đập bàn.
"Nước mắm trong nhà hàng ba sao Michelin?
Phở trên đĩa Limoges?
Cậu muốn biến Le Petit Château thành quán ăn đường phố Sài Gòn?"
"Nhưng chef, Gaggan ở Bangkok dùng gia vị Ấn Độ và giữ hai sao Michelin.
Den ở Bangkok kết hợp Thai-French và có một sao.
Ẩm thực châu Á—" "ĐÂY LÀ PARIS!
KHÔNG PHẢI BANGKOK!"
Moreau ném tạp dề lên bàn.
"Tám năm tôi training cậu, dạy cậu từ cách cầm dao đến plating kỹ thuật, và cậu trả ơn bằng cách xúc phạm nền ẩm thực Pháp?"
"Tôi không xúc phạm!
Tôi muốn MỞ RỘNG—" "Ra khỏi bếp tôi.
Cậu bị sa thải.
Bỏ tạp dề, bỏ dao, ra cửa sau."
Tài cởi tạp dề, gấp gọn đặt lên bàn.
Bộ dao cá nhân — quà sinh nhật bốn mươi tuổi, Tài tự mua bằng hai tháng lương — anh cầm theo.
Anh bước ra cửa sau nhà hàng, đứng trong ngõ hẻm Paris tháng mười một, mưa phùn lạnh buốt.
Mùi rác, mùi ống thoát nước, mùi khói thuốc — mặt thật của Paris phía sau những nhà hàng sáng đèn.
"Nước mắm xúc phạm ẩm thực Pháp à?"
Tài lẩm bẩm, siết chặt túi dao.
"Được.
Tôi sẽ cho ông thấy nước mắm xứng đáng đứng bên cạnh foie gras."
Trong túi áo anh, cuốn sổ tay ghi chép mười hai năm ở Pháp — từ công thức beurre blanc đến cách làm nước dùng phở của mẹ.
Hai nền ẩm thực, hai dòng máu, một đầu bếp.