Chương 7: Mẹ Và Bát Phở Đầu Tiên
Tài học nấu phở từ mẹ — bà Liên, bán phở trên phố cổ Hà Nội từ năm hai mươi tuổi.
Quán nhỏ, ba bàn, mở từ năm giờ sáng đến chín giờ sáng mỗi ngày.
"Con ơi, bí quyết phở là gì?"
Tài hỏi khi mười tuổi.
"Kiên nhẫn," mẹ đáp.
"Nước dùng hầm hai mươi bốn giờ, không tắt lửa.
Xương bò phải trụng rồi rửa sạch, không được hà tiện thời gian.
Phở ngon là phở nấu bằng tình."
Tài mang bà Liên đến Paris lần đầu tiên.
Bà bảy mươi tuổi, chưa bao giờ ra khỏi Hà Nội.
Bà bước vào nhà hàng "Mẹ," nhìn bát phở trên đĩa sứ Limoges, rồi nếm.
"Đúng vị rồi, con.
Nhưng thiếu một chút hạt tiêu."
Bà rắc hạt tiêu vào, gật đầu hài lòng.
Tài cười, mắt cay.
Michelin cho một sao, nhưng mẹ cho "đúng vị" — và đó mới là ngôi sao quan trọng nhất.
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...