Chương 10: Quay Về Phố Cổ
Tài bay về Hà Nội mỗi Tết, ngồi bán phở cùng mẹ ở quán nhỏ phố cổ — ba bàn, vẫn mở năm giờ sáng.
Khách đến quán không biết người đàn ông đang múc phở là chef sao Michelin, James Beard Award winner, gương mặt trang bìa Netflix.
"Bát phở hai mươi lăm nghìn," mẹ anh thu tiền, như mọi ngày.
Tài múc phở, nghe tiếng phố cổ thức giấc — tiếng xe máy, tiếng gánh hàng rong, tiếng hàng xóm chào nhau.
Mùi phở bay trên phố Hà Nội tháng giêng, giống hệt mùi phở bay trên rue des Martyrs tháng mười một.
"Mẹ ơi, con nấu phở ở Paris, London, Amsterdam, Berlin.
Nhưng phở ngon nhất vẫn là phở ở đây."
Bà Liên cười, tay vẫn thái hành: "Vì phở ở đây nấu bằng tình, con ơi."
Tài gật đầu, múc thêm bát nữa.
Trên tường quán, bên cạnh tấm giấy ghi giá phở hai mươi lăm nghìn, anh treo một tấm ảnh nhỏ: ngôi sao Michelin — lấp lánh giữa phố cổ Hà Nội như chưa bao giờ thuộc về nơi nào khác.