Chương 3: Kỳ duyên trên bãi cát và giọt bột ngọc giải độc

"Không! Không thể như thế được! Cha tôi không thể chết ở nơi này!" Lê Cát Tường hét lên giữa tiếng gió bão gào rú, nước mắt cô tuôn trào hòa lẫn vào những giọt mưa lạnh ngắt trên khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo. Cô vẫn điên cuồng ép tim cho cha mình, các đầu ngón tay bấu chặt xuống bãi cát cứng đến mức rỉ máu đỏ tươi. Sự hoảng loạn tột độ lấp đầy tâm trí vị nữ cường nhân vốn nổi tiếng lạnh lùng, sắt đá trên thương trường.

Trần Gia Bách lặng lẽ bước tới từ màn mưa bão. Ánh mắt anh sắc bén lướt qua chuỗi vòng ngọc trai màu trắng xám bóng loáng đeo trên cổ lão gia Lê Hải Triều. Anh lập tức nhận ra mùi hóa chất formaldehyde độc hại và lượng chì cực cao bốc ra từ chuỗi ngọc trai hóa học rẻ tiền mà VinaPearl Corp đã bán cho ông làm "ngọc phong thủy hộ mệnh". Chất độc này đã thẩm thấu qua da, kết hợp cơn hen suyễn mãn tính cấp tính do gió bão, gây ra tình trạng co thắt phế quản và suy tim đột ngột.

"Tất cả tránh ra! Mau dừng máy shock điện lại ngay!" Gia Bách dõng dạc quát lớn, giọng nói đầy uy lực át cả tiếng sóng biển gầm rú. Anh quỳ một chân xuống cát nóng sát bên lão gia. Lê Cát Tường ngước lên nhìn anh với ánh mắt đầy cảnh giác và lạnh lùng:

"Anh là ai? Định làm gì cha tôi? Tránh xa ông ấy ra!"

"Tôi là kỹ sư ngọc trai. Cha cô bị ngộ độc hóa chất từ chuỗi ngọc trai giả trên cổ, dẫn đến co thắt động mạch vành cấp tính. Máy shock điện lúc này chỉ làm cơ tim của ông ấy tổn thương thêm và chết nhanh hơn thôi. Nếu muốn cứu ông ấy, hãy im lặng và để tôi làm việc!" Gia Bách bình thản nói, đôi mắt kiên định của anh khiến Cát Tường bỗng chốc sững sờ, vô thức dừng tay lại.

Gia Bách nhanh tay giật phắt chuỗi ngọc trai độc hại trên cổ lão gia ném ra xa. Anh mở chiếc hộp gỗ nhỏ lấy ra một chiếc bật lửa khò, đốt trực tiếp mảnh ngọc trai Hoàng Kim hữu cơ thô mà anh vừa nhặt được dưới bùn. Một làn khói mỏng màu hổ phách, mang theo mùi hương thanh khiết, ấm áp và ngọt ngào sâu thẳm tỏa ra, lập tức xua tan hoàn toàn mùi hóa chất nồng nặc đang bao phủ xung quanh.

Anh cẩn thận nhỏ một giọt tinh chất bột ngọc trai Hoàng Kim tự nhiên đặc chế từ chiếc lọ thủy tinh nhỏ mang theo người vào dưới lưỡi của lão gia, đồng thời rút ra một cây kim châm bạc từ bộ dụng cụ gia truyền, đâm mạnh vào huyệt Nhân Trung và huyệt Nội Quan trên cổ tay ông. Động tác của anh nhanh như chớp, cực kỳ chuẩn xác và điêu luyện.

"Khai khiếu thông mạch, bột ngọc giải độc. Lão gia, hít sâu vào!" Gia Bách trầm giọng gầm nhẹ, dùng lòng bàn tay áp mạnh vào lưng lão gia đả thông dòng khí huyết bị tắc nghẽn.

Lê Cát Tường nín thở nhìn chăm chăm vào cha mình. Dưới làn khói Kỳ Nam và bột ngọc trai Hoàng Kim thuần khiết đang bao bọc lấy cơ thể, lồng ngực của lão gia Lê Hải Triều đột nhiên phập phồng nhẹ. Ông hé miệng phun ra một ngụm đờm màu đen ngòm chứa đầy độc chất chì tích tụ. Sắc mặt xám ngoét không còn giọt máu của ông dần dần hồng hào trở lại dưới ánh đèn bão. Mạch cổ của ông khẽ nảy lên một nhịp mạnh mẽ, rồi đều đặn như tiếng chuông chùa ngân vang.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...