Chương 1: Tiếng Cười Của Giới Đồng Hồ
Ngô Hải Sơn ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp ở góc phố Hàng Bông, bàn sửa đồng hồ là một chiếc bàn gỗ cũ rộng năm mươi phân.
Kính lúp gắn trên trán, nhíp trong tay, và hàng trăm linh kiện nhỏ li ti nằm trên khay nhung đen.
Mười lăm năm, Sơn sửa mọi loại đồng hồ — từ đồng hồ Casio sinh viên đến Rolex Submariner của đại gia.
Tay anh quen thuộc với từng loại movement: ETA 2824, Miyota 9015, Seiko 4R36 — anh biết rõ từng bánh răng, từng lò xo, từng viên ruby.
Một ngày, khách hàng mang chiếc Patek Philippe Calatrava đến sửa.
Sơn tháo ra, nhìn movement 324 SC — 213 linh kiện, finish bằng tay, Côtes de Genève decoration.
Đẹp đến nín thở.
"Một ngày nào đó, tôi sẽ làm ra movement đẹp như thế này," Sơn nói với khách hàng.
Khách hàng — một doanh nhân đeo suit đắt tiền — cười khẩy: "Anh à, Thụy Sĩ mất năm trăm năm để làm được Patek.
Việt Nam?
Việt Nam chỉ bán đồng hồ giả ở Bến Thành thôi."
Sơn im lặng, trả đồng hồ, thu hai trăm nghìn tiền công sửa.
Nhưng câu nói đó anh nhớ mãi — không phải vì đau, mà vì nó đúng.
Việt Nam chưa có thương hiệu đồng hồ cơ luxury nào.